Bữa cơm trong địa đạo
Sâu dưới lòng đất Củ Chi, ánh đèn dầu lạc mờ ảo soi rõ những gương mặt sạm đen vì thiếu nắng. Bữa cơm chỉ có khoai mì chấm muối mè, nhưng ấm áp tình đồng chí. Trên đầu, tiếng bom B-52 rung chuyển mặt đất, đất đá rơi lả tả vào bát cơm. Họ cười vang: "Ăn nhanh còn đi đánh giặc!". Địa đạo không chỉ là hầm trú ẩn, đó là một mê cung chiến tranh, nơi kẻ thù run sợ trước sự biến ảo của lòng dân. Đất mẹ đã che chở những đứa con kiên cường như thế
Sâu dưới lòng đất Củ Chi, ánh đèn dầu lạc mờ ảo soi rõ những gương mặt sạm đen vì thiếu nắng. Bữa cơm chỉ có khoai mì chấm muối mè, nhưng ấm áp tình đồng chí. Trên đầu, tiếng bom B-52 rung chuyển mặt đất, đất đá rơi lả tả vào bát cơm. Họ cười vang: "Ăn nhanh còn đi đánh giặc!". Địa đạo không chỉ là hầm trú ẩn, đó là một mê cung chiến tranh, nơi kẻ thù run sợ trước sự biến ảo của lòng dân. Đất mẹ đã che chở những đứa con kiên cường như thế


