Bữa cơm trước giờ ra trận
Trước một trận đánh, cả tiểu đội ngồi ăn một bữa cơm đơn giản. Không có thịt, chỉ có cơm và rau.
Một chiến sĩ trẻ nói đùa: “Bao giờ hòa bình, tôi sẽ ăn một bữa thật ngon.”
Người bên cạnh cười: “Nhớ gọi chúng tôi nhé.”
Không ai biết câu nói đùa ấy lại trở thành ký ức cuối cùng.
Trận đánh diễn ra dữ dội.
Sau đó, có người không trở về.
Người sống sót vẫn nhớ bữa cơm hôm ấy.
Nhiều năm sau, ông nói: “Bây giờ muốn ăn gì cũng có. Nhưng không bao giờ tôi tìm lại được bữa cơm ngày ấy.”
Bởi trong bữa cơm ấy có những người đồng đội mà ông không còn cơ hội gặp lại.


