Mẹ Việt Nam Anh hùng

Bữa cơm vẫn đủ chỗ cho người anh cả

Bữa cơm vẫn đủ chỗ cho người anh cả

Tuyên Quang07/08/2026Xã Tân Mỹ (Đoàn xã Tân Mỹ)6 lượt xem0 lượt chia sẻ
Bữa cơm vẫn đủ chỗ cho người anh cả

Bữa cơm vẫn đủ chỗ cho người anh cả

Có những bữa cơm không chỉ có những người đang ngồi quanh mâm. Trong trái tim của mỗi thành viên, vẫn luôn có một chỗ dành cho người đã đi xa.

Cuối tháng 7 năm 2026, trong chương trình "Bữa cơm cùng mẹ" nhân kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ, chúng tôi có dịp đến thăm gia đình mẹ Quan Thị Hạc, mẹ của liệt sĩ Quân Văn Thắng. Mâm cơm hôm ấy giản dị như bao bữa cơm của một gia đình miền núi, chỉ có vài món ăn dân dã do chính các em của anh chuẩn bị. Nhưng điều khiến mọi người xúc động không nằm ở mâm cơm, mà ở những câu chuyện được nhắc đến trong suốt bữa ăn. Người anh cả đã hy sinh hơn nửa thế kỷ trước vẫn hiện diện trong từng lời kể, từng ánh mắt và trong ký ức chưa bao giờ phai nhạt của mẹ cùng các em.

Mẹ Quan Thị Hạc năm nay đã ở tuổi xưa nay hiếm. Trí nhớ về nhiều chuyện trong cuộc sống đã không còn vẹn nguyên, nhưng mỗi khi nhắc đến người con trai cả, đôi mắt mẹ như sáng hơn. Mẹ kể về cậu con trai hiền lành, chăm chỉ, luôn biết nhường nhịn các em và sẵn sàng gánh vác mọi việc trong gia đình. Khi đất nước cần, anh gác lại tuổi trẻ, tạm biệt mái nhà đơn sơ để lên đường nhập ngũ với niềm tin ngày chiến thắng sẽ trở về đoàn tụ cùng gia đình. Thế nhưng, điều trở về chỉ là tờ giấy báo tử, còn anh mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Các em của anh lớn lên trong ký ức về người anh cả mà nhiều người chỉ còn biết qua lời kể của mẹ. Họ kể rằng từ nhỏ đã được cha mẹ dạy phải sống xứng đáng với sự hy sinh của anh. Dù không còn được anh chở che, dạy bảo, nhưng hình ảnh người anh liệt sĩ luôn là niềm tự hào của cả gia đình. Mỗi dịp lễ, Tết hay ngày giỗ, câu chuyện về anh lại được nhắc đến như một cách để con cháu hiểu rằng hòa bình hôm nay đã được đánh đổi bằng tuổi xuân và cả tính mạng của biết bao người.

Trong suốt bữa cơm, mẹ và các em không nói nhiều về mất mát. Điều họ nhắc đến nhiều nhất là niềm tự hào. Với mẹ Quan Thị Hạc, anh Quân Văn Thắng mãi là người con hiếu thảo, sống có trách nhiệm và dũng cảm cống hiến cho Tổ quốc. Với các em, anh là tấm gương để mỗi người tự nhắc mình phải sống ngay thẳng, đoàn kết, biết yêu thương gia đình và cống hiến cho quê hương theo cách của thế hệ mình. Dẫu chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, sự hy sinh của anh vẫn là niềm tự hào được gìn giữ và truyền lại cho con cháu như một phần truyền thống quý báu của gia đình.

Rời căn nhà nhỏ của mẹ Quan Thị Hạc, điều còn đọng lại không chỉ là hình ảnh người mẹ già lặng lẽ nhìn lên bàn thờ con, mà còn là cảm giác về một bữa cơm đặc biệt. Bữa cơm ấy có đủ mẹ, đủ các em, đủ con cháu quây quần, và dường như cũng luôn có một chỗ ngồi dành cho người anh cả. Anh không còn hiện diện bằng dáng hình, nhưng vẫn sống trong tình yêu thương của mẹ, trong niềm tự hào của các em và trong lòng biết ơn của những người hôm nay được sống trong hòa bình. Có lẽ đó cũng là cách đẹp nhất để một người lính không bao giờ bị lãng quên: được gia đình nhắc nhớ bằng tất cả yêu thương và được quê hương ghi nhớ bằng tất cả lòng tri ân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bữa cơm vẫn đủ chỗ cho người anh cả | Câu chuyện thời hoa lửa