Bữa cơm vắt giữa mưa rừng Điện Biên
Nhắc tới Điện Biên, điều bà Châu nhớ mãi không phải tiếng bom mà là những bữa cơm vắt ăn vội bên đường.
Có ngày đơn vị làm việc liên tục, không kịp nấu nướng.
Mỗi người mang theo vài nắm cơm bọc lá chuối.
Đến trưa tìm chỗ nghỉ dưới tán cây rồi ăn nhanh để tiếp tục nhiệm vụ.
Một hôm trời mưa lớn.
Cơm trong túi ai cũng ướt.
Một cô mở nắm cơm ra thấy dính đầy lá cây liền than:
“Hôm nay ăn cơm trộn rừng.”
Cả đội cười nghiêng ngả.
Bà Châu kể có người còn nhường phần muối vừng của mình cho đồng đội vì biết bạn bị mệt.
Giữa chiến trường, một nhúm muối cũng quý.
Nhưng quý hơn là không ai để đồng đội đói.
“Chúng tôi nghèo thật, nhưng tình cảm thì rất giàu,” bà nói.



