Bài viết

Bữa cơm vắt và nét chữ dưới hầm

Chuyện về "Bữa cơm vắt và nét chữ dưới hầm"

Quảng Trị24/01/2026Bùi Văn Dương (Đoàn xã Nam Gianh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào những năm 1967 tại vùng đất lửa Quảng Bình, khi không quân Mỹ đánh phá ác liệt, toàn bộ trường học phải "sơ tán" vào rừng sâu hoặc những hang đá hẻo lánh.

Có một bạn nhỏ tên là Thành, học sinh lớp 4 (tương đương lớp 5 ngày nay). Nhà Thành nghèo, bố đi chiến trường, mẹ một mình nuôi mấy anh em. Mỗi ngày đến trường hầm, mẹ chỉ kịp nắm cho Thành một nắm cơm nhỏ với muối vừng bọc trong lá chuối khô. Đó là tài sản quý giá nhất để Thành có sức học suốt cả ngày dài.

Một hôm, trong giờ ra chơi dưới hầm chữ A, Thành thấy người bạn ngồi cạnh mình là bình cứ cúi gục xuống bàn, mặt tái nhợt. Biết Bình nhà đông con, gạo thiếu, Thành lặng lẽ bẻ đôi nắm cơm của mình, nhét vào túi áo của bạn rồi bảo: "Ăn đi Bình, tớ ăn no ở nhà rồi". Thực ra, bụng Thành đang cồn cào vì đói.

Đúng lúc đó, tiếng còi báo động vang lên. Máy bay địch dội bom tọa độ ngay gần khu vực lớp học. Một tảng đất lớn sập xuống bịt kín một lối cửa hầm. Trong bóng tối mù mịt và khói bụi, thầy giáo vẫn bình tĩnh thắp ngọn đèn dầu nhỏ, nắm lấy tay các em và bảo: "Các con đừng sợ, chúng ta cùng đọc bài để xua tan tiếng bom nhé".

Giữa tiếng bom nổ rung chuyển mặt đất, tiếng đọc bài "Yêu Tổ quốc, yêu đồng bào..." của các bạn nhỏ vẫn vang lên dõng dạc. Sau trận bom, khi mọi người được giải cứu, thầy giáo tìm thấy trong túi áo của Thành một trang giấy nháp ghi dở dòng chữ: "Con sẽ học thật giỏi để mai này xây lại ngôi trường đẹp hơn cho mẹ".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bữa cơm vắt và nét chữ dưới hầm | Câu chuyện thời hoa lửa