Bài viết

Bữa cơm vội bên bờ suối

Ninh Bình20/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên tuyến Đường Trường Sơn, có những bữa ăn không được gọi là “bữa cơm” theo đúng nghĩa, mà chỉ là những khoảng dừng ngắn giữa hai chặng đường dài.

Hôm ấy, đơn vị dừng lại bên một con suối nhỏ. Nước chảy không mạnh, nhưng trong vắt và lạnh. Hai bên bờ là rừng cây rậm rạp, bóng nắng xuyên qua lá tạo thành những vệt sáng loang lổ trên mặt đất.

Không ai có thời gian để nghỉ lâu.

Người thì tranh thủ lấy gạo đã nắm sẵn trong ba lô ra. Người thì đi múc nước suối để nấu tạm. Có người chỉ ngồi xuống vài phút, dựa lưng vào gốc cây, thở lấy hơi sau chặng đường dài.

Nồi cơm được đặt vội lên mấy hòn đá bên bờ suối. Lửa không cháy lớn, chỉ đủ để làm cơm chín nhanh. Mọi thứ đều gấp gáp, như thể thời gian cũng đang thúc giục.

Không có mâm. Không có bàn.
Chỉ có những nắm cơm được chia nhanh giữa vòng người ngồi sát nhau.

Ai cũng ăn rất nhanh.

Không phải vì không ngon, mà vì ai cũng hiểu: còn phải đi tiếp.

Có người vừa ăn vừa nhìn về phía rừng phía trước. Có người tranh thủ uống vài ngụm nước suối mát lạnh, như để lấy lại sức sau quãng đường dốc.

Một người lính trẻ đưa phần cơm của mình cho đồng đội bên cạnh, người vừa bị trượt chân lúc hành quân:

“Ăn thêm đi cho lại sức.”

Người kia lắc đầu.
“Cậu ăn đi, cậu còn phải đi đường dài.”

Nhưng cuối cùng vẫn nhận lấy, chỉ thêm một chút.

Không ai nói nhiều.

Bữa cơm kết thúc rất nhanh. Nồi được cọ rửa sơ, nước suối chảy qua, dấu vết gần như biến mất. Mọi thứ trở lại gọn gàng như chưa từng dừng lại.

Trước khi đứng lên, có người nhìn dòng suối một lúc lâu. Mặt nước vẫn lặng lẽ trôi, như không hề biết vừa có một nhóm người ghé qua.

Rồi lệnh hành quân vang lên.

Tất cả lại khoác ba lô, đứng dậy.

Không ai nói “đi thôi”.

Nhưng ai cũng bước tiếp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn