Bữa cơm vội bên bờ suối
Trên tuyến Đường Trường Sơn, có những khoảnh khắc nghỉ ngơi rất ngắn ngủi, ngắn đến mức người ta không kịp gọi đó là một bữa ăn đúng nghĩa.
Hôm ấy, sau nhiều giờ hành quân liên tục, cả đơn vị dừng lại bên một con suối nhỏ giữa rừng sâu. Nước suối trong vắt, mát lạnh, chảy qua những tảng đá phủ rêu xanh. Hai bên bờ là rừng cây rậm rạp, ánh nắng xuyên qua tán lá tạo thành những vệt sáng mỏng.
Không ai được phép nghỉ lâu. Nhưng ai cũng cần dừng lại để lấy lại sức.
Gạo đã được chia sẵn từ trước được lấy ra. Một chiếc nồi nhỏ đặt tạm trên vài hòn đá ven suối. Lửa được nhóm vội, không lớn, chỉ đủ để làm chín nồi cơm trong thời gian ngắn nhất.
Trong lúc chờ cơm, người thì tranh thủ rửa mặt bằng nước suối lạnh, người thì ngồi dựa vào gốc cây, nhắm mắt vài phút. Không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng nước chảy và tiếng lá rừng xào xạc.
Cơm chín rất nhanh.
Không có mâm, không có bát đũa đầy đủ. Cơm được chia ngay tại chỗ, từng nắm nhỏ gói trong lá hoặc bát mang theo. Ai cũng ăn vội.
Không phải vì không ngon, mà vì thời gian không cho phép dừng lâu hơn.
Một người lính trẻ lặng lẽ bẻ nửa phần cơm của mình, đưa cho đồng đội vừa bị trượt chân lúc vượt dốc:
“Ăn thêm cho lại sức.”
Người kia thoáng ngần ngại, rồi cũng nhận lấy. Không ai nói thêm điều gì.
Có người vừa ăn vừa nhìn về phía con đường phía trước. Ánh mắt không nghỉ ngơi cùng cơ thể. Bởi họ biết, sau bữa ăn ngắn ngủi này, hành trình lại tiếp tục.
Chỉ vài phút sau, nồi cơm được rửa vội bằng nước suối, tro bếp được dập tắt, dấu vết được xóa nhanh nhất có thể.
Mọi thứ trở lại im lặng như chưa từng có một bữa ăn.
Rồi hiệu lệnh vang lên.
Tất cả đứng dậy, khoác lại ba lô.
Không ai nói “đi thôi”.
Nhưng tất cả đều bước tiếp.



