Bữa cơm vội trong đêm - Thượng Nguyên
Trong ánh sáng leo lét của chiếc đèn pin được che kín, vài anh em tranh thủ nhóm một bếp lửa nhỏ, khéo léo đến mức ngọn lửa chỉ đủ ấm mà không lộ ra ngoài. Gạo được vo vội, nước suối múc tạm, tất cả đều làm thật nhanh, thật gọn.
Trong những năm tháng “thời hoa lửa”, khi đất nước còn chìm trong khói bom và tiếng đạn, có những câu chuyện giản dị mà lay động lòng người. Bác Nguyễn Chính Đồng – một người lính năm xưa – vẫn luôn nhớ mãi về một “bữa cơm vội trong đêm” giữa chiến trường ác liệt.
Đó là một đêm mùa đông lạnh buốt. Đơn vị của bác vừa hành quân suốt nhiều giờ liền, băng qua rừng sâu, tránh sự truy quét của địch. Khi dừng chân nghỉ tạm, ai nấy đều mệt lả, bụng đói cồn cào nhưng vẫn phải giữ im lặng tuyệt đối.
Trong ánh sáng leo lét của chiếc đèn pin được che kín, vài anh em tranh thủ nhóm một bếp lửa nhỏ, khéo léo đến mức ngọn lửa chỉ đủ ấm mà không lộ ra ngoài. Gạo được vo vội, nước suối múc tạm, tất cả đều làm thật nhanh, thật gọn.
Bữa cơm hôm ấy chẳng có gì ngoài cơm trắng với ít muối vừng. Nhưng trong cái lạnh và cái đói, ai cũng thấy đó là bữa ăn ngon nhất đời. Họ chuyền tay nhau từng nắm cơm, vừa ăn vừa nhìn nhau cười, ánh mắt sáng lên giữa đêm tối.
Bác Đồng kể rằng, lúc đó không ai nói nhiều, nhưng trong lòng mỗi người đều hiểu: có thể ngày mai sẽ là một trận đánh ác liệt, có thể sẽ có người không trở về. Chính vì thế, từng hạt cơm đêm ấy không chỉ là để no bụng, mà còn là sự sẻ chia, là tình đồng đội ấm áp giữa chiến tranh khốc liệt.
Ăn xong, họ nhanh chóng dập lửa, xóa dấu vết rồi tiếp tục hành quân trong đêm. Tiếng bước chân lặng lẽ hòa vào tiếng gió rừng, nhưng trong lòng mỗi người lính lại bừng lên một ngọn lửa – ngọn lửa của niềm tin và tình đồng đội.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, mỗi lần nhắc lại, giọng bác Đồng vẫn trầm xuống. Bác nói, có thể người ta sẽ quên đi nhiều điều lớn lao, nhưng những bữa cơm vội trong đêm như thế – nơi tình người sáng lên giữa gian khổ – thì sẽ còn mãi trong ký ức của những người lính năm xưa.


