Bữa cơm vội trước giờ tiến công
Bữa cơm vội trước giờ tiến công
Chiều 29/4/1975, đơn vị tôi dừng chân ngắn bên rìa thành phố. Bữa cơm hôm ấy rất vội: cơm nắm, ít lương khô và nước trong bi đông. Ai ăn xong người nấy lại kiểm tra súng đạn, chuẩn bị cho giờ xuất phát.
Không ai nói nhiều, nhưng ai cũng hiểu trận đánh cuối cùng đã đến rất gần. Một đồng đội trẻ ngồi cạnh tôi vừa ăn vừa cười: “Mai chắc được vào Sài Gòn rồi anh nhỉ?” Tôi gật đầu, trong lòng bỗng xúc động khó tả.
Đêm xuống, đội hình bắt đầu cơ động. Thành phố phía trước sáng đèn, khác hẳn những cánh rừng chúng tôi từng đi qua. Rạng sáng hôm sau, tiếng súng thưa dần rồi tin chiến thắng truyền tới. Mọi người siết chặt tay nhau.
Nhiều năm sau, tôi vẫn nhớ bữa cơm vội ấy. Nó đơn sơ như bao bữa khác thời chiến, nhưng là bữa cơm cuối cùng trước khi đất nước bước vào hòa bình.


