Bữa khoai chia đôi
Ở tuyến đường Trường Sơn, đội vận tải có cô gái tên Mơ – dáng nhỏ, tóc cột gọn như học sinh. Một chiều, cô đào được hai củ khoai còn sót lại bên bìa suối. Mơ rửa sạch, nướng lên, thơm lừng. Đang định ăn, thấy anh thương binh trẻ nằm trên cáng gầy gò, cô bẻ đôi, đưa phần to hơn: – Anh ăn đi cho đỡ đói. Anh từ chối: – Em giữ lại, em còn đường dài. Mơ cười hiền: – Em còn đường, còn sức. Anh thì phải sống để về với mẹ. Anh thương binh ăn được mấy miếng rồi bất ngờ ho ra máu. Đến tối thì anh mất.
Ở tuyến đường Trường Sơn, đội vận tải có cô gái tên Mơ – dáng nhỏ, tóc cột gọn như học sinh.
Một chiều, cô đào được hai củ khoai còn sót lại bên bìa suối.
Mơ rửa sạch, nướng lên, thơm lừng.
Đang định ăn, thấy anh thương binh trẻ nằm trên cáng gầy gò, cô bẻ đôi, đưa phần to hơn:
– Anh ăn đi cho đỡ đói.
Anh từ chối:
– Em giữ lại, em còn đường dài.
Mơ cười hiền:
– Em còn đường, còn sức. Anh thì phải sống để về với mẹ.
Anh thương binh ăn được mấy miếng rồi bất ngờ ho ra máu.
Đến tối thì anh mất.
Mơ giữ nửa củ khoai còn lại, phơi khô, để trong túi áo.
Cô nói:
“Để nhắc mình phải sống thay phần anh.”


