Bữa tiệc "phở" cuối cùng trong lòng Hà Nội những năm bom đạn
Sự duy mỹ đến cực đoan của nhà văn "ngông" nhất Việt Nam, người thà chết chứ không chịu ăn một bát phở "thiếu vị".
Trong những ngày Hà Nội bị máy bay B52 ném bom dữ dội năm 1972, khi mọi người hớt hải tìm nơi trú ẩn, nhà văn Nguyễn Tuân vẫn giữ một phong thái bình thản đến lạ lùng. Có một sáng, khi tiếng còi báo động vừa dứt, ông xách một chiếc cặp da cũ, lững thững đi bộ dọc các con phố đổ nát để tìm một quán phở quen. Ông bảo: "Giặc ném bom là việc của nó, còn thưởng thức phở là việc của mình."
Khi tìm được quán, dù xung quanh bụi mù mịt và tiếng súng phòng không vẫn nổ vang trời, ông vẫn ngồi xuống, chậm rãi chờ đợi bát phở được bưng ra. Ông quan sát từng cọng hành, từng miếng thịt bò, và đặc biệt là nước dùng. Ông ăn một cách thành kính như đang thực hiện một nghi lễ tôn giáo. Với Nguyễn Tuân, cái đẹp và cái ăn cũng là một phần của nền độc lập dân tộc. Nếu không giữ được những giá trị tinh tế ấy, thì thắng trận cũng chẳng để làm gì. Cái "ngông" của ông không phải là sự bất cần, mà là một lời khẳng định đanh thép về bản sắc văn hóa Việt Nam: chúng ta không chỉ biết đánh giặc, chúng ta còn biết sống một cách thanh tao nhất giữa những hoang tàn.



