Bài viết

Bữa Tiệc Rau Tàu Bay Trên Đỉnh Chư Pông

Lào Cai09/06/2026Hoàng Trung Thực (xã Châu Quế)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bữa Tiệc Rau Tàu Bay Trên Đỉnh Chư Pông

Nhân chứng kể: Hoàng Minh Tiến (Cựu chiến binh Sư đoàn 320)

"Nhắc đến Tây Nguyên mùa khô năm 1969, điều ám ảnh nhất đối với lính chiến không chỉ là cái nắng cháy da cháy thịt hay những cơn sốt rét rừng, mà là cái đói. Đơn vị chúng tôi bị vây hãm trên đỉnh Chư Pông suốt hai tuần lễ, đường tiếp tế bị cắt đứt hoàn toàn. Gạo hết, muối cạn, thứ duy nhất cứu mạng chúng tôi lúc đó là cây rau tàu bay. Loại rau hoang dại mọc đầy trên các triền đá, có vị đắng ngắt, hăng hắc và mùi hôi rất đặc trưng như mùi xăng.

Đón sinh nhật tuổi 21 của thằng dũng sĩ diệt Mỹ – thằng Tuấn 'Hà Nội', tiểu đội quyết định tổ chức một 'bữa tiệc' thịnh soạn. Anh nuôi gom góp những cọng rau tàu bay non nhất, rửa sạch bằng vài giọt nước tiết kiệm từ thân cây chuối rừng. Không có mỡ, không có muối, chúng tôi nấu một nồi canh suông với nước lã và vài hạt tiêu rừng mót được. Để tăng phần trang trọng, Tuấn lấy ra một mẩu lương khô bẻ nhỏ bằng đầu ngón tay móng tay, đặt lên chiếc lá chuối giữa 'bàn tiệc' là một hòn đá tảng.

Chúng tôi ngồi quây quần, nâng chén nước canh rau tàu bay nóng hổi, húp sùm sụp rồi cười ha hả. Tuấn bảo: 'Sau này hòa bình, tao sẽ mở một nhà hàng đặc sản mang tên Rau Tàu Bay giữa lòng phố cổ'. Giữa cái đói quay cuắt và cái chết cận kề, sự lạc quan tếu táo của lính trẻ miền Bắc như một thứ vũ khí đề kháng cực mạnh. Thằng Tuấn đã ngã xuống trong trận đánh ngày hôm sau, nhưng cái vị đắng nồng của bát canh rau tàu bay đêm sinh nhật năm ấy vẫn theo tôi suốt cuộc đời, nhắc nhở tôi về một thời gian khổ nhưng vô cùng kiêu hãnh."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn