Cựu chiến binh

BỨC ẢNH BÊN BỜ BIỂN

Tuyên Quang18/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

BỨC ẢNH BÊN BỜ BIỂN

Chiều muộn, ông Nam ngồi một mình bên hiên nhà.

Trước mặt ông là một tấm ảnh đã cũ.

Trong ảnh có những người lính trẻ đứng bên nhau, phía sau là biển xanh và lá cờ Tổ quốc.

Ông Nam nhìn tấm ảnh rất lâu.

Đã gần bốn mươi năm trôi qua, nhưng ông vẫn nhớ rõ từng khuôn mặt.

Đó là những người đồng đội của ông.


Ngày ấy, họ đều còn rất trẻ.

Có người vừa rời ghế nhà trường.

Có người mới cưới vợ.

Có người có con nhỏ.

Nhưng khi Tổ quốc cần, họ lên đường làm nhiệm vụ.

Ông Nam khi ấy là một chiến sĩ Hải quân.

Những ngày ở Trường Sa, cuộc sống vô cùng gian khổ.

Nắng nóng.

Gió mạnh.

Biển động.

Nhưng mọi người luôn động viên nhau.

Một người đồng đội từng nói:

— Sau này về đất liền, chúng ta nhất định phải gặp lại nhau.

Nam cười:

— Nhất định rồi.

Không ai biết rằng lời hẹn ấy sẽ không thể thực hiện với tất cả mọi người.


Ngày 14 tháng 3 năm 1988, tại khu vực Gạc Ma, tình hình trở nên căng thẳng.

Những người lính Việt Nam đang thực hiện nhiệm vụ trên biển.

Cuộc đối đầu xảy ra.

Trong điều kiện vô cùng nguy hiểm, các chiến sĩ vẫn kiên quyết thực hiện nhiệm vụ.

Trận chiến kết thúc bằng một mất mát lớn.

64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Nhân dân Việt Nam đã hy sinh.

Nam may mắn trở về.

Nhưng nhiều người bạn của ông đã nằm lại giữa biển khơi.

Từ đó, tấm ảnh cũ trở thành thứ ông trân trọng nhất.


Nhiều năm sau, cháu trai ông Nam tên Khoa tìm thấy tấm ảnh trong một chiếc hộp.

Khoa hỏi:

— Ông ơi, những người này là ai?

Ông Nam nhìn tấm ảnh.

— Là đồng đội của ông.

— Họ còn sống không ông?

Ông im lặng.

Một lúc sau, ông nói:

— Một số người đã không trở về.

Khoa nhìn khuôn mặt những người lính trẻ.

— Họ còn trẻ quá.

Ông Nam gật đầu.

— Ừ. Họ cũng từng có những ước mơ như cháu.

Khoa hỏi:

— Ông có buồn không?

Ông nhìn ra biển.

— Có.

— Vậy tại sao ông vẫn giữ ảnh?

Ông mỉm cười:

— Vì nếu ông quên họ thì ai sẽ nhớ?

Khoa không nói gì.

Cậu nhẹ nhàng cầm tấm ảnh.


Từ hôm đó, Khoa bắt đầu tìm hiểu về lịch sử biển đảo.

Cậu đọc sách.

Tìm hiểu về Trường Sa.

Tìm hiểu về những người lính Hải quân.

Khi đến trường, Khoa kể cho các bạn nghe câu chuyện của ông.

Một người bạn hỏi:

— Vậy chúng ta có thể làm gì?

Khoa trả lời:

— Trước hết là phải biết lịch sử. Sau đó học tập thật tốt và có trách nhiệm với đất nước.

Cậu nói tiếp:

— Không phải ai cũng trở thành người lính. Nhưng ai cũng có thể góp phần làm đất nước mạnh hơn.


Nhiều năm sau, Khoa trở thành nhà nghiên cứu về biển.

Một lần, anh có dịp đến Trường Sa.

Đứng trước biển, Khoa lấy điện thoại ra mở tấm ảnh cũ mà ông đã cho anh.

Những người lính trẻ trong ảnh vẫn đang mỉm cười.

Khoa nhìn ra biển.

Anh nói:

— Ông ơi, cháu đã đến nơi ông từng kể.

Gió biển thổi qua.

Anh cảm thấy như những người trong bức ảnh vẫn đang ở đâu đó, giữa biển trời rộng lớn.

Khoa hiểu rằng ký ức không chỉ thuộc về quá khứ.

Nó thuộc về cả tương lai.

Bởi nếu thế hệ sau hiểu được những gì thế hệ trước đã trải qua, họ sẽ biết trân trọng hơn cuộc sống hòa bình hôm nay.


Khi trở về, Khoa đặt tấm ảnh vào một khung kính.

Anh treo nó ở nơi trang trọng nhất trong nhà.

Bên dưới, anh viết một dòng:

“Những người đã đi qua biển, nhưng chưa bao giờ rời khỏi ký ức.”

Ngoài kia, biển vẫn xanh.

Sóng vẫn vỗ vào bờ.

Và câu chuyện về những người lính năm xưa vẫn được kể lại.

Bức ảnh cũ không chỉ lưu giữ những khuôn mặt, mà còn lưu giữ một phần lịch sử. Sự kiện Gạc Ma ngày 14 tháng 3 năm 1988 với 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Việt Nam hy sinh là một mất mát đau thương. Ghi nhớ những người đã hy sinh là cách để thế hệ hôm nay hiểu hơn giá trị của hòa bình, từ đó có trách nhiệm học tập, rèn luyện, tôn trọng pháp luật và góp phần xây dựng, bảo vệ chủ quyền biển đảo Việt Nam bằng những phương thức hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn