BỨC ẢNH BÊN CỬA SỔ
BỨC ẢNH BÊN CỬA SỔ
Căn nhà nhỏ cuối làng có một bức ảnh được đặt bên cửa sổ.
Trong ảnh là một chàng trai trẻ mặc quân phục.
Mỗi sáng, mẹ anh đều lau bụi trên khung ảnh.
Bà tin rằng một ngày nào đó con trai sẽ trở về.
Người làng biết anh đã hy sinh từ lâu.
Nhưng không ai nỡ nói với bà.
Một buổi chiều mùa đông, một người cựu chiến binh tìm đến.
Ông đứng trước cửa rất lâu mới dám bước vào.
Trên tay ông là một cuốn sổ nhỏ.
— Bác ơi...
Bà cụ quay lại.
— Cháu là ai?
Người lính đặt cuốn sổ lên bàn.
— Cháu từng là đồng đội của anh ấy.
Bà cụ nhìn cuốn sổ.
— Con tôi đâu?
Người lính cúi đầu.
— Anh ấy không thể trở về.
Căn phòng im lặng.
Một lúc sau, bà cụ hỏi:
— Trước khi đi, nó có nhắc đến mẹ không?
— Có.
— Nó nói gì?
Người lính mở cuốn sổ.
Trang cuối cùng chỉ có một dòng:
“Con nhớ mẹ. Nếu con không về, hãy nói với mẹ rằng con đã ra đi mà không sợ hãi.”
Bà cụ ôm cuốn sổ vào lòng.
Bà không khóc.
Bà chỉ nhìn bức ảnh bên cửa sổ.
— Vậy là được rồi.
Người lính ngạc nhiên.
Bà mỉm cười:
— Nó đã không quên mẹ.
Ngoài sân, nắng cuối ngày chiếu qua hàng cây.
Bức ảnh vẫn nằm bên cửa sổ.
Nhưng từ hôm đó, bà không còn ngồi chờ ngoài cổng nữa.
Bà biết con trai mình đã trở về theo một cách khác.
Trở về trong ký ức.
Trong những câu chuyện của đồng đội.
Và trong trái tim người mẹ.
Có những người lính không thể trở về bằng bước chân.
Nhưng họ trở về bằng những câu chuyện mà người sống kể lại suốt đời.


