Bức Ảnh Bên Gốc Đa
Câu chuyện kể về ký ức của một nữ giao liên trong những năm tháng chiến tranh. Một bức ảnh cũ được chụp dưới gốc đa đầu làng đã trở thành kỷ vật thiêng liêng, gợi nhớ về tình đồng đội và niềm tin vào ngày hòa bình.
Tôi là Nguyễn Thị Thu Hà, từng làm nhiệm vụ giao liên khi mới mười chín tuổi. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng mỗi lần mở chiếc hộp gỗ cũ cất giữ kỷ vật, tôi lại dừng rất lâu trước một bức ảnh đã úa màu.
Bức ảnh được chụp dưới gốc đa đầu làng vào một buổi sáng mùa xuân. Hôm ấy, đơn vị chuẩn bị lên đường làm nhiệm vụ. Chúng tôi chỉ có vài phút đứng cạnh nhau trước khi chia tay.
Không ai nghĩ rằng đó sẽ là lần cuối cùng tất cả cùng có mặt trong một tấm ảnh.
Công việc giao liên của tôi là mang công văn, thư từ và tài liệu qua những con đường rừng. Có những ngày phải đi hàng chục cây số, băng qua suối, vượt đèo và tránh những nơi nguy hiểm. Điều quan trọng nhất là tài liệu phải đến đúng nơi, đúng thời điểm.
Một buổi chiều, khi đang trên đường trở về, tôi gặp một em bé bị lạc vì gia đình vừa sơ tán. Em ngồi nép bên vệ đường, ôm chặt chiếc túi vải và khóc không thành tiếng.
Tôi dừng lại, hỏi chuyện rồi đưa em về điểm tập trung của người dân. Mãi đến tối, em mới gặp lại mẹ. Người mẹ ôm chầm lấy con, nước mắt lăn dài. Chị nắm lấy tay tôi và chỉ nói được hai tiếng: 'Cảm ơn.'
Khoảnh khắc ấy khiến tôi hiểu rằng trong chiến tranh, không chỉ những người ở tiền tuyến mới góp sức. Mỗi việc làm nhỏ để giúp đỡ người khác cũng mang lại niềm hy vọng.
Sau ngày đất nước thống nhất, tôi trở về quê. Gốc đa đầu làng vẫn còn đó, nhưng nhiều người trong bức ảnh năm xưa đã không còn nữa.
Tôi thường mang bức ảnh ra ngắm. Những gương mặt trẻ trung với nụ cười rạng rỡ như vẫn đang nhìn về tương lai. Mỗi người có một ước mơ giản dị: người muốn trở thành kỹ sư, người mong mở lớp học, người chỉ ước được trở về chăm sóc cha mẹ.
Chiến tranh đã khiến nhiều ước mơ dang dở, nhưng cũng để lại cho chúng tôi một bài học quý giá về lòng dũng cảm, tình đồng đội và khát vọng hòa bình.
Bây giờ, khi kể câu chuyện này cho các cháu nghe, tôi luôn nói rằng bức ảnh ấy không chỉ ghi lại hình ảnh của một nhóm người trẻ. Nó lưu giữ cả một thời tuổi trẻ sống vì trách nhiệm, vì quê hương và vì niềm tin rằng một ngày nào đó đất nước sẽ ngập tràn tiếng cười thay cho tiếng bom.
Đó là lý do tôi vẫn gìn giữ bức ảnh ấy như một phần ký ức không bao giờ phai."



