Bức ảnh cháy dở
Trong một căn phòng trọ cũ ở cuối con hẻm, Nam tìm thấy chiếc hộp gỗ bị bỏ quên dưới gầm giường. Lớp bụi phủ dày như thể nó đã nằm đó từ rất lâu, đủ lâu để người ta quên mất nó từng tồn tại. Nam mở nắp hộp. Bên trong là vài món đồ lặt vặt: một cây bút đã gãy, mấy tờ thư tay ố vàng, và một bức ảnh bị cháy dở một góc. Điều khiến Nam dừng lại lâu nhất chính là bức ảnh ấy. Trong ảnh là một nhóm người đứng trước hiên nhà gỗ. Nụ cười của họ còn rõ, nhưng phần bên phải đã bị lửa làm nham nhở, chỉ còn lại nửa khuôn mặt của một người con gái. Nam lật mặt sau bức ảnh. Chỉ có một dòng chữ viết tay run rẩy: “Đừng tìm lại nếu không sẵn sàng nhớ.” Nam không hiểu. Nhưng cậu thấy tim mình khẽ nhói lên, như thể bức ảnh không phải của người lạ. Tối hôm đó, Nam mang bức ảnh ra ngồi dưới ánh đèn vàng yếu ớt. Cậu nhìn đi nhìn lại khuôn mặt còn sót lại của cô gái trong ảnh. Càng nhìn, cảm giác quen thuộc càng rõ rệt. Như thể cậu đã từng biết cô ấy. Ngày hôm sau, Nam hỏi chủ nhà trọ cũ về người từng ở phòng này. Bà chủ trọ nghĩ một lúc rồi nói: — Cậu ấy ở đây lâu rồi, nhưng sau một trận hỏa hoạn nhỏ thì chuyển đi. Chỉ còn lại mấy thứ bỏ quên. — Hỏa hoạn? — Nam hỏi lại. — Ừ, căn phòng cháy một góc. May mà không ai bị thương. Nam im lặng. Đêm đó, cậu bắt đầu mơ. Trong giấc mơ, Nam thấy một căn nhà gỗ giữa cánh đồng. Tiếng cười vang lên, có người gọi tên cậu. Nhưng mỗi lần quay lại, khuôn mặt người con gái ấy lại mờ dần như bị lửa nuốt chậm. Cậu tỉnh dậy với mồ hôi lạnh ướt lưng áo. Sáng hôm sau, Nam quyết định tìm hiểu sâu hơn. Cậu mang bức ảnh đến một tiệm rửa ảnh cũ trong thành phố. Ông chủ tiệm già nhìn rất lâu rồi khẽ nói: — Bức này bị cháy từ ngoài vào, không phải do tai nạn bình thường. — Ý ông là sao? Ông già lắc đầu: — Có những bức ảnh không chỉ lưu giữ hình ảnh. Nó giữ lại cả ký ức. Nam bắt đầu cảm thấy bất an. Cậu quay lại căn phòng trọ, lục tìm kỹ hơn. Dưới tấm ván gỗ lung lay, cậu tìm thấy một cuốn sổ nhỏ. Bên trong là những dòng nhật ký rời rạc: “Hôm nay cô ấy nói nếu tôi rời đi, hãy đốt tấm ảnh…” “Nếu quên, sẽ dễ sống hơn.” “Nhưng tôi không muốn quên.” Trang cuối chỉ còn một câu: “Nếu ai đọc được, nghĩa là tôi đã không kịp giữ lại ký ức đó.” Nam ngồi sụp xuống. Bức ảnh trong tay bỗng trở nên nặng trĩu. Cậu nhìn lại khuôn mặt bị cháy dở của cô gái trong ảnh. Lần này, không hiểu sao, ký ức bắt đầu ùa về — những buổi chiều nắng, tiếng gọi quen thuộc, và một cái nắm tay rất chặt. Nhưng càng nhớ rõ, phần bị cháy trong ảnh càng lan rộng thêm. Như thể ký ức đang bị thiêu rụi lần nữa. Nam vội đặt bức ảnh xuống bàn. Nhưng khi cậu rời mắt đi, từ góc ảnh còn sót lại, nụ cười của cô gái dường như vẫn đang dần mờ đi…


