“BỨC ẢNH CHƯA KỊP GỬI”
Ở chiến khu, cô y tá Hồng cứ hay nhờ đồng đội chụp ảnh để gửi về cho mẹ. Lần nào chụp xong cô cũng cười: “Để mẹ biết con vẫn khỏe, vẫn đẹp, dù chỉ trang điểm bằng bụi rừng.” Một chiều cuối năm, khi cứu thương binh giữa mưa bom, cô Hồng bị trúng mảnh đạn. Trong ba lô của cô người ta tìm thấy một bức ảnh còn ướt, góc ảnh lem đất, phía sau nắn nót dòng chữ: “Mẹ ơi, con gái của mẹ vẫn kiên cường. Khi nào đất nước hòa bình, con sẽ về chụp thêm một tấm nữa – đẹp hơn, tươi hơn.” Mẹ cô giữ bức ảnh đó
Ở chiến khu, cô y tá Hồng cứ hay nhờ đồng đội chụp ảnh để gửi về cho mẹ. Lần nào chụp xong cô cũng cười: “Để mẹ biết con vẫn khỏe, vẫn đẹp, dù chỉ trang điểm bằng bụi rừng.”
Một chiều cuối năm, khi cứu thương binh giữa mưa bom, cô Hồng bị trúng mảnh đạn. Trong ba lô của cô người ta tìm thấy một bức ảnh còn ướt, góc ảnh lem đất, phía sau nắn nót dòng chữ:
“Mẹ ơi, con gái của mẹ vẫn kiên cường. Khi nào đất nước hòa bình, con sẽ về chụp thêm một tấm nữa – đẹp hơn, tươi hơn.”
Mẹ cô giữ bức ảnh đó suốt đời, coi nó như nụ cười trẻ trung bất tử của một thời hoa lửa.


