Bức ảnh chưa kịp gửi về quê
Cựu quân nhân Nguyễn Kiến Đào kể rằng trong những năm ở chiến trường, có một kỷ vật ông luôn day dứt mỗi khi nhớ lại — đó là bức ảnh nhỏ của một người lính trẻ chưa kịp gửi về cho gia đình.
Sau trận đánh Đắc Tô – Tân Cảnh năm 1972, lán quân y nơi ông công tác tiếp nhận rất nhiều thương binh từ các đơn vị đưa về. Công việc bận rộn đến mức nhiều người gần như không có thời gian ngủ.
Một buổi chiều, một tổ cáng thương đưa vào một chiến sĩ bị thương ở ngực và cánh tay. Người lính còn rất trẻ, gương mặt sạm nắng nhưng ánh mắt vẫn tỉnh táo.
Trong lúc thay áo để xử lý vết thương, ông Đào thấy trong túi ngực người lính có một tấm ảnh nhỏ được bọc cẩn thận bằng nilon.
Đó là ảnh chụp chung của cả gia đình trước hiên nhà.
“Cậu ấy giữ kỹ lắm, dù quần áo bê bết bùn đất nhưng tấm ảnh vẫn khô.”
Người lính nhìn ông rồi cười yếu:
“Anh giữ giúp em, đừng để mất.”
Ông Đào cất bức ảnh vào túi áo quân y của mình rồi tiếp tục chăm sóc thương binh.
Đêm hôm đó, trời Kon Tum mưa rất lớn. Lán quân y đông kín người bị thương. Tiếng rên đau, tiếng gọi quân y hòa lẫn tiếng mưa rừng kéo dài suốt đêm.
Gần sáng, ông quay lại kiểm tra thì thấy người lính trẻ ấy đang nhìn ra ngoài trời mưa.
Anh hỏi nhỏ:
“Không biết bao giờ mới được về quê…”
Ông Đào động viên:
“Ráng điều trị cho khỏe, rồi sẽ có ngày về.”
Người lính gật đầu, rồi nhờ ông:
“Nếu em có chuyện gì… anh gửi giúp tấm ảnh này về cho mẹ em.”
Ông im lặng rất lâu.
May mắn là sau nhiều ngày điều trị, người lính ấy qua cơn nguy kịch. Trước khi chuyển tuyến sau, anh còn quay lại bắt tay ông thật chặt để xin lại bức ảnh gia đình.
“Lúc đó tôi mừng lắm,” ông kể. “Cảm giác như vừa giữ lại được điều gì quý giá cho người ta.”
Nhiều năm đã trôi qua, ông không còn nhớ tên người lính trẻ ấy nữa. Nhưng ông vẫn nhớ rõ ánh mắt của anh khi cầm lại tấm ảnh gia đình trong lán quân y giữa rừng Kon Tum năm nào.
Với cựu quân nhân Nguyễn Kiến Đào, chiến tranh không chỉ là bom đạn hay những ca cứu chữa khẩn cấp, mà còn là những câu chuyện rất con người — nơi giữa ranh giới của sự sống và cái chết, điều người lính nghĩ đến nhiều nhất vẫn là quê hương và gia đình phía sau.


