bức ảnh chưa kịp gửi về quê
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có rất nhiều phóng viên chiến trường đã theo chân bộ đội vào tận những nơi ác liệt nhất để ghi lại hình ảnh về cuộc chiến đấu của quân và dân ta. Họ không chỉ cầm máy ảnh hay cuốn sổ ghi chép, mà còn đối mặt với bom đạn và hiểm nguy như những người lính thực thụ.
Năm 1972, tại chiến trường Quảng Trị có chiến sĩ nhiếp ảnh trẻ tên là Lê Quang Huy. Anh quê ở Huế, sinh ra trong gia đình có truyền thống dạy học. Từ nhỏ, Huy rất thích chụp ảnh và luôn mơ ước sau này sẽ ghi lại những khoảnh khắc đẹp của đất nước.
Khi chiến tranh ngày càng ác liệt, anh tình nguyện vào chiến trường làm phóng viên ảnh cho đơn vị tuyên truyền.
Chiếc máy ảnh cũ luôn được Huy giữ gìn cẩn thận như báu vật.
Anh thường theo các đơn vị bộ đội tới tận tuyến đầu để ghi lại hình ảnh chiến đấu, cuộc sống sinh hoạt và tinh thần kiên cường của những người lính giữa bom đạn.
Có những hôm vừa chụp ảnh xong thì bom đã nổ ngay phía sau.
Dù nguy hiểm, Huy chưa bao giờ lùi bước.
Anh từng nói với đồng đội:
“Nếu không có người ghi lại, mai này sẽ chẳng ai hiểu hết những hy sinh của hôm nay.”
Mùa hè đỏ lửa năm 1972, chiến trường Quảng Trị vô cùng khốc liệt.
Khói bom phủ kín nhiều ngọn đồi và dòng sông quanh thành cổ.
Đơn vị của Huy được giao theo chân một tiểu đội vận tải đưa đạn ra tiền tuyến.
Suốt nhiều ngày, anh cùng bộ đội băng qua giao thông hào ngập bùn, ngủ trong hầm dã chiến và ăn những phần lương khô ít ỏi.
Nhưng giữa chiến tranh ác liệt, Huy vẫn cố ghi lại từng khoảnh khắc của đồng đội.
Anh chụp những người lính trẻ đang cười bên bếp lửa nhỏ, những bàn tay đầy bùn đất vẫn chuyền từng thùng đạn và cả những phút nghỉ ngơi hiếm hoi giữa tiếng bom xa.
Một buổi chiều, đơn vị chuẩn bị vượt qua một cánh đồng trống để tiếp tế cho tuyến đầu.
Đây là khu vực rất nguy hiểm vì thường xuyên bị pháo kích.
Trước lúc lên đường, Huy xin chụp cho cả tiểu đội một bức ảnh kỷ niệm.
Những người lính đứng sát bên nhau giữa chiến hào đất đỏ, ai cũng lấm lem bụi đất nhưng ánh mắt đầy quyết tâm.
Sau khi chụp xong, Huy cẩn thận cất cuộn phim vào túi áo ngực.
Anh nói vui:
“Khi hòa bình, tôi sẽ gửi tấm này về cho từng người.”
Đoàn vận tải bắt đầu di chuyển khi trời nhá nhem tối.
Mọi người men theo bờ ruộng để tránh bị phát hiện.
Khi chỉ còn cách trận địa phía trước không xa, pháo địch bất ngờ dội xuống dữ dội.
Đất đá tung lên mù mịt.
Một chiến sĩ trẻ bị thương nằm lại giữa khoảng trống vì sức ép pháo quá lớn.
Không chút do dự, Huy lập tức lao ra kéo người đồng đội vào hố trú ẩn gần đó.
Tiếng pháo vẫn liên tiếp nổ quanh cánh đồng.
Anh dùng thân mình che cho người lính bị thương trong lúc đồng đội tìm cách tiếp cận.
Ít phút sau, người chiến sĩ được cứu an toàn.
Nhưng Lê Quang Huy đã bị thương rất nặng bởi mảnh pháo.
Trước lúc nhắm mắt, anh vẫn cố giữ chặt chiếc máy ảnh trong tay.
Khi đồng đội kiểm tra túi áo của Huy, họ tìm thấy cuộn phim chứa bức ảnh cuối cùng của cả tiểu đội cùng một lá thư anh chưa kịp gửi về cho mẹ ở quê nhà.
Sau ngày đất nước thống nhất, bức ảnh ấy được rửa thành công.
Trong tấm hình cũ đã úa màu thời gian, những người lính trẻ vẫn đứng cạnh nhau giữa chiến hào với nụ cười bình dị của tuổi đôi mươi.
Bức ảnh sau này được trao lại cho gia đình Huy và trở thành kỷ vật thiêng liêng của một thời hoa lửa.
Câu chuyện về người phóng viên chiến trường và bức ảnh chưa kịp gửi về quê là hình ảnh đẹp của những con người đã dùng tuổi trẻ để ghi lại sự thật của chiến tranh và sự hy sinh cao cả của đồng đội.
Ngày hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, những bức ảnh cũ năm nào vẫn nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết trân trọng cuộc sống hiện tại và không quên những con người đã ngã xuống để bảo vệ Tổ quốc.



