BỨC ẢNH CHỤP CHUNG CUỐI CÙNG
Anh Khải cùng nhiều đồng đội lao vào dập lửa và di chuyển các thùng nhiên liệu ra xa khu vực nguy hiểm. Trong lúc đang hỗ trợ đưa một thùng xăng cuối cùng ra ngoài, một tiếng nổ lớn vang lên. Anh bị thương rất nặng và đã hy sinh ngay tại nơi làm nhiệm vụ. Nhờ sự dũng cảm của anh và đồng đội, phần lớn kho nhiên liệu đã được bảo vệ an toàn.
TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
BỨC ẢNH CHỤP CHUNG CUỐI CÙNG
Tác giả: Hồ Thị Hải Quỳnh-Đoàn viên chi đoàn Hoàng Tiến
Đồng tác giả: Ban thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu
Thông tin nhân vật
-Họ tên nhân vật: Đỗ Quang Vinh
-Năm Sinh:1955
-Quê quán: Xã Hải Châu, Tỉnh Nghệ An
-Nơi ở hiện tại: thôn Hoàng Tiến, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An
Trong ngôi nhà nhỏ của ông Đỗ Quang Vinh, sinh năm 1955, hiện sinh sống tại xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An, có một bức ảnh cũ đã ngả màu theo thời gian. Ông cẩn thận đặt nó trong khung kính và xem như kỷ vật quý giá nhất của gia đình. Mỗi lần nhìn vào bức ảnh ấy, ông lại nhớ đến người anh trai đã lên đường ra trận khi tuổi đời còn rất trẻ.
Ông Vinh kể rằng anh trai mình tên là Đỗ Văn Khải, sinh năm 1950. Anh Khải là người vui tính, hay cười và rất thương các em. Trước khi nhập ngũ, anh thường đưa ông Vinh đi thả diều, bắt cá ngoài đồng và luôn dặn em phải sống ngay thẳng, biết yêu thương mọi người.
Năm 1969, anh Đỗ Văn Khải tình nguyện nhập ngũ. Trước ngày lên đường, cả gia đình cùng ra huyện chụp một bức ảnh chung. Không ai nghĩ rằng đó lại là lần cuối cùng cả nhà được đứng bên nhau đông đủ.
Sau thời gian huấn luyện, anh Khải được biên chế vào một đơn vị bảo vệ kho xăng dầu ở chiến trường miền Nam. Công việc của anh là canh gác, bảo đảm an toàn cho khu vực chứa nhiên liệu phục vụ các đoàn xe quân sự và các đơn vị chiến đấu.
Theo lời ông Vinh, cuối năm 1971, kho xăng dầu nơi anh trai ông làm nhiệm vụ liên tục bị máy bay đối phương đánh phá. Một đêm, sau nhiều đợt bom, lửa bùng lên ở khu vực bồn chứa. Nếu đám cháy lan rộng, toàn bộ kho có thể phát nổ và gây thiệt hại rất lớn.
Anh Khải cùng nhiều đồng đội lao vào dập lửa và di chuyển các thùng nhiên liệu ra xa khu vực nguy hiểm. Trong lúc đang hỗ trợ đưa một thùng xăng cuối cùng ra ngoài, một tiếng nổ lớn vang lên. Anh bị thương rất nặng và đã hy sinh ngay tại nơi làm nhiệm vụ. Nhờ sự dũng cảm của anh và đồng đội, phần lớn kho nhiên liệu đã được bảo vệ an toàn.
Ngày nhận tin anh mất, ông Đỗ Quang Vinh mới mười sáu tuổi. Ông nhớ mãi hình ảnh mẹ ôm chặt bức ảnh gia đình mà khóc, còn cha lặng lẽ đặt nó lên bàn thờ như một lời tiễn biệt người con trai cả. Từ đó, bức ảnh ấy trở thành kỷ vật thiêng liêng của cả gia đình.
Nhiều năm sau, khi cuộc sống đã yên bình, ông Vinh vẫn giữ nguyên thói quen lau chùi khung ảnh mỗi dịp lễ, tết. Ông thường kể cho con cháu nghe về người anh trai đã hy sinh để bảo vệ đồng đội và tài sản của đơn vị, nhắc nhở mọi người phải biết trân trọng hòa bình và sống có trách nhiệm với quê hương.
Khi cuộc trò chuyện kết thúc, ông Vinh nhẹ nhàng đặt bức ảnh trở lại vị trí trang trọng trên bàn thờ. Ông nói rằng thời gian có thể làm phai màu tấm ảnh, nhưng tình cảm dành cho người anh trai và niềm tự hào về sự hy sinh của anh sẽ mãi vẹn nguyên trong lòng gia đình.
Tác giả
Hồ Thị Hải Quỳnh



