BỨC ẢNH CHỤP VỘI
Cô Đoàn Thanh Vân, đội viên TNXP, kể rằng: Vào năm 1972, một phóng viên chiến trường ghé đơn vị cô để ghi hình rồi lại tất tả rời đi vì bom pháo. Cô và đồng đội chỉ kịp đứng thành hàng, nụ cười còn chưa nở trọn, áo quần còn lấm đất đỏ. Hai tuần sau, cô nhận tin: trong số năm người xuất hiện trong bức ảnh chụp vội đó, chỉ còn lại mình cô sống sót. Tấm ảnh trở thành kỷ vật duy nhất còn lại của họ. Đến nay, bức ảnh đã ố vàng, mép quăn lại như bị lửa liếm qua. Cô Vân nói: “Chúng tôi không kịp tạ
Cô Đoàn Thanh Vân, đội viên TNXP, kể rằng:
Vào năm 1972, một phóng viên chiến trường ghé đơn vị cô để ghi hình rồi lại tất tả rời đi vì bom pháo.
Cô và đồng đội chỉ kịp đứng thành hàng, nụ cười còn chưa nở trọn, áo quần còn lấm đất đỏ.
Hai tuần sau, cô nhận tin: trong số năm người xuất hiện trong bức ảnh chụp vội đó, chỉ còn lại mình cô sống sót.
Tấm ảnh trở thành kỷ vật duy nhất còn lại của họ.
Đến nay, bức ảnh đã ố vàng, mép quăn lại như bị lửa liếm qua.
Cô Vân nói:
“Chúng tôi không kịp tạo dáng, không kịp sửa áo. Nhưng có lẽ nụ cười trong ảnh là nụ cười đẹp nhất đời mình – vì đó là nụ cười của tuổi 18 dám đối mặt bom đạn.”


