Bức ảnh chụp vội sau giờ tan học
Bức ảnh chụp vội sau giờ tan học
Cuối năm lớp 12, ai cũng muốn chụp ảnh lưu giữ kỷ niệm. Hôm ấy trời nắng đẹp, ánh vàng phủ lên sân trường. Tôi đang thu dọn sách thì Lan — cô bạn bàn trên — chạy đến kéo tôi ra khu phượng vĩ: “Chụp chung tấm nhé! Sau này lỡ quên mặt nhau còn có cái mà nhớ.”
Chúng tôi chụp thật nhanh, chỉ một tấm duy nhất vì chuông báo tan học đã reo. Lan xem xong rồi cười: “Tấm này xấu lắm, nhưng vui.”
Rồi chúng tôi chia tay vội vã, ai cũng bận ôn thi. Nhiều năm sau, khi tôi tình cờ gặp lại Lan tại một quán cà phê nhỏ, cô ấy mang theo cuốn album cũ. Bên trong, tấm hình chụp vội ấy đã nằm ngay trang đầu tiên.
“Cậu biết không?” Lan nói, “Tấm này xấu thật, nhưng là tấm duy nhất mà lúc đó tớ cười tự nhiên nhất.”
Khoảnh khắc ấy khiến tôi hiểu rằng đôi khi những điều ngẫu hứng của tuổi trẻ lại trở thành ký ức bền nhất.


