Bức ảnh còn lại sau chiến tranh
Chủ đề: “Bức ảnh còn lại sau chiến tranh”
Ở tuổi ngoài bảy mươi, Nguyễn Hữu Thành, sinh năm 1950, vẫn cẩn thận giữ một bức ảnh đen trắng đã ngả màu thời gian. Trong bức ảnh ấy là hình ảnh ông cùng bốn người đồng đội chụp bên cánh rừng Trường Sơn trước ngày bước vào trận đánh lớn năm 1973.
Mỗi lần nhìn lại tấm ảnh, ký ức chiến tranh lại hiện về trong tâm trí ông như mới hôm qua.
Ông Thành sinh ra trong một gia đình nghèo tại tỉnh Thanh Hóa. Năm 1969, khi vừa tròn 19 tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc.
Ngày lên đường, cha ông chỉ nói ngắn gọn:
“Nếu Tổ quốc cần thì thanh niên phải sẵn sàng.”
Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động vào chiến trường Tây Nguyên. Những năm tháng nơi rừng sâu đầy bom đạn đã trở thành quãng đời không thể nào quên đối với người lính trẻ năm ấy.
Ông kể:
“Đường hành quân gian khổ vô cùng. Có những ngày phải đi bộ hàng chục cây số xuyên rừng, thiếu gạo, thiếu nước nhưng anh em vẫn động viên nhau vượt qua.”
Năm 1973, trước một trận đánh lớn, đơn vị ông được nghỉ ít giờ bên bìa rừng. Một chiến sĩ thông tin mang theo chiếc máy ảnh cũ đã đề nghị chụp cho cả tổ một tấm ảnh làm kỷ niệm.
Không ai ngờ rằng đó lại là bức ảnh cuối cùng đầy đủ của năm người đồng đội.
Ông xúc động nhớ lại:
“Khi chụp ảnh, ai cũng cười rất tươi. Chúng tôi còn hẹn nhau ngày hòa bình sẽ về thăm quê của nhau.”
Ngay đêm hôm đó, đơn vị bước vào trận đánh ác liệt. Bom đạn dội xuống liên tục, tiếng súng vang khắp núi rừng Tây Nguyên.
Trong lúc chiến đấu, hai người đồng đội thân thiết của ông là anh Trịnh Văn Lâm và anh Phạm Quốc Huy đã anh dũng hy sinh khi cố bảo vệ trận địa.
Ông Thành nghẹn ngào:
“Lúc ấy chúng tôi đau lắm nhưng không ai được phép dừng lại. Đồng đội ngã xuống thì người còn sống phải tiếp tục chiến đấu.”
Sau trận đánh, ông nhặt lại được bức ảnh nhàu nát còn sót trong balô của người đồng đội đã hy sinh. Từ đó đến nay, ông luôn giữ gìn tấm ảnh như một phần ký ức thiêng liêng của tuổi trẻ.
Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng năm 1975, ông trở về quê hương với nhiều vết thương chiến tranh trên cơ thể. Dù cuộc sống thời hậu chiến còn nhiều khó khăn, ông vẫn luôn sống lạc quan và tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương.
Mỗi dịp gặp mặt cựu chiến binh hay nói chuyện truyền thống với đoàn viên thanh niên, ông thường mang theo bức ảnh cũ để kể về những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Ông xúc động nói:
“Tấm ảnh này nhắc tôi rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi xuân và máu của biết bao người lính.”
Ông cũng gửi gắm tới thế hệ trẻ:
“Các cháu hôm nay phải biết yêu nước bằng hành động cụ thể: học tập tốt, sống trách nhiệm và góp sức xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.”
Câu chuyện về bức ảnh còn lại sau chiến tranh của cựu chiến binh Nguyễn Hữu Thành không chỉ là ký ức riêng của một người lính mà còn là biểu tượng của tình đồng đội thiêng liêng, lòng yêu nước và sự hy sinh cao cả của thế hệ cha anh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.



