BỨC ẢNH CŨ TRONG BA LÔ
Khi nhắc đến những kỷ vật thời quân ngũ, bác Hiệp không nói nhiều về giấy khen hay quân trang.
Điều bác trân quý nhất lại là một bức ảnh đen trắng đã ngả màu theo năm tháng.
“Đó là bức ảnh chụp cả gia đình trước ngày tôi nhập ngũ.”
Tấm ảnh được bác gói cẩn thận trong một mảnh nilon rồi cất trong ba lô.
Mỗi lần hành quân xa, bác đều mang theo.
Những lúc nhớ nhà, bác lại lấy ra ngắm.
Bác kể:
“Có những đêm nằm trong lán giữa núi rừng, nhìn ảnh mà nhớ cha mẹ đến rơi nước mắt.”
Thời ấy, việc liên lạc rất khó khăn.
Một lá thư gửi đi phải chờ hàng tuần mới nhận được hồi âm.
Chính vì vậy, bức ảnh trở thành người bạn đồng hành của bác.
Nhiều đồng đội cũng mang theo những kỷ vật tương tự.
Người giữ chiếc khăn tay của mẹ.
Người giữ lá thư của người thân.
Tất cả đều xem đó là nguồn động viên lớn lao.
Năm 1982, khi xuất ngũ trở về quê hương, việc đầu tiên bác làm là trao lại bức ảnh cho mẹ.
Bà cụ xúc động nhìn tấm ảnh đã sờn góc vì thời gian.
Ngày nay, mỗi khi mở cuốn album cũ, bác lại nhớ đến những năm tháng tuổi trẻ.
Nhớ đồng đội.
Nhớ doanh trại.
Nhớ những ngày sống giản dị nhưng đầy ý nghĩa dưới màu xanh áo lính.


