Bài viết

BỨC ẢNH CỦA MỘT THỜI TUỔI TRẺ

Thanh Hóa16/09/2026Lê Thị Thu Hiền (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi chúng tôi đến thăm bác Lê Thị Loan, điều khiến chúng tôi chú ý là những câu chuyện về tuổi trẻ của bác. Bác sinh năm 1958, một thế hệ đã trưởng thành trong thời kỳ đất nước còn nhiều thử thách. Bác kể: “Ngày ấy chụp được một tấm ảnh không dễ như bây giờ. Có một tấm ảnh giữ được là quý lắm”. Một bức ảnh có thể chỉ là một mảnh giấy nhỏ, nhưng với người từng đi qua chiến tranh, nó có thể chứa cả một thời thanh xuân. Bác kể về những người bạn, những người đồng đội và những ngày tháng mà tuổi trẻ của họ gắn liền với nhiệm vụ. “Nhìn ảnh cũ mới thấy ngày ấy mình trẻ thật”, bác cười. Chúng tôi cũng cười theo, nhưng rồi bất giác im lặng khi nhận ra trong những gương mặt trẻ ấy là cả một thế hệ đã đi qua một thời lịch sử. Những cô gái ngày ấy có mái tóc đen, gương mặt trẻ và ánh mắt đầy sức sống. Họ có thể đã từng cười rất nhiều, từng mơ về tương lai, từng nhớ gia đình, nhưng hoàn cảnh đã khiến họ trưởng thành trong một thời đại đặc biệt. Bác Loan nói: “Lúc trẻ thì chẳng nghĩ thời gian trôi nhanh như thế. Bây giờ nhìn lại mới thấy những năm tháng ấy quý lắm”. Chúng tôi hiểu rằng một bức ảnh có thể giữ lại hình dáng của con người nhưng không thể giữ nguyên thời gian. Người trong ảnh rồi sẽ già đi, mái tóc sẽ bạc, nhưng ký ức về tuổi trẻ vẫn còn. Bác kể rằng điều bác quý nhất không phải vẻ đẹp của bản thân trong những tấm ảnh cũ mà là những người đã xuất hiện cùng mình trong đó. “Nhìn ảnh là nhớ người. Có những người lâu rồi không còn gặp nữa”. Chúng tôi nhận ra rằng kỷ vật đôi khi không quý bởi vật chất mà quý bởi câu chuyện phía sau. Một bức ảnh nhỏ có thể trở thành chiếc cầu nối giữa hiện tại và quá khứ. Nhìn vào đó, chúng tôi không chỉ thấy một người phụ nữ trẻ mà thấy cả một thế hệ thanh niên đã sống, làm việc và cống hiến trong hoàn cảnh đặc biệt. Bác Loan nói với chúng tôi: “Các cháu bây giờ chụp ảnh nhiều, nhưng cũng nên giữ lại những khoảnh khắc thật có ý nghĩa”. Lời bác khiến chúng tôi suy nghĩ. Cuộc sống hiện đại có hàng nghìn bức ảnh, nhưng đôi khi chúng ta lại ít lưu giữ những kỷ niệm bằng trái tim. Câu chuyện của bác nhắc chúng tôi rằng điều đáng nhớ không phải là mình đã có bao nhiêu bức ảnh, mà là trong những bức ảnh ấy có những người và những câu chuyện nào. Với chúng tôi, hình ảnh người phụ nữ trẻ năm xưa và người cựu chiến binh hôm nay giống như hai đầu của một dòng thời gian. Một bên là tuổi trẻ, một bên là ký ức. Giữa hai bên là cả một cuộc đời. Bác Loan không nói mình đã làm điều gì lớn lao. Nhưng chính những năm tháng tuổi trẻ mà bác đã trải qua đã trở thành một phần ký ức đáng trân trọng của quê hương. Và chúng tôi mong rằng câu chuyện ấy sẽ tiếp tục được kể lại để những thế hệ sau hiểu rằng phía sau những bức ảnh cũ là những con người thật, những tuổi trẻ thật và những hy sinh thật.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
BỨC ẢNH CỦA MỘT THỜI TUỔI TRẺ | Câu chuyện thời hoa lửa