Khác

Bức ảnh cưới còn dang dở

Trong chiếc hòm gỗ cũ đặt nơi góc nhà sàn, bà Hà Thị Kiểm vẫn gìn giữ một tấm ảnh đã ngả màu theo năm tháng. Đó không phải là một bức ảnh cưới hoàn chỉnh, mà chỉ là tấm ảnh chụp hai người đứng cạnh nhau vào một phiên chợ xuân, trước ngày người yêu của bà lên đường nhập ngũ.

Phú Thọ03/08/2026Đoàn xã Khả Cửu (Đoàn xã Khả Cửu)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bức ảnh cưới còn dang dở

(Nhân vật: Bà Hà Thị Kiểm)

Trong chiếc hòm gỗ cũ đặt nơi góc nhà sàn, bà Hà Thị Kiểm vẫn gìn giữ một tấm ảnh đã ngả màu theo năm tháng. Đó không phải là một bức ảnh cưới hoàn chỉnh, mà chỉ là tấm ảnh chụp hai người đứng cạnh nhau vào một phiên chợ xuân, trước ngày người yêu của bà lên đường nhập ngũ.

Bà thường gọi đó là "bức ảnh cưới còn dang dở".

Năm ấy, chiến tranh còn khốc liệt. Hai gia đình đã định sau mùa gặt sẽ tổ chức đám cưới. Chiếc váy Mường đã được mẹ may xong, đôi chăn bông cũng đã chuẩn bị sẵn.

Nhưng rồi, giấy gọi nhập ngũ đến.

Chàng trai cầm tờ giấy trên tay, lặng im rất lâu.

Anh nhìn bà Kiểm và nói:

"Ngày cưới mình xin để sau. Khi đất nước yên bình, anh sẽ về rước em."

Bà mỉm cười, cố giấu nước mắt:

"Em sẽ đợi. Chỉ cần anh trở về bình an."

Hôm chia tay, cả hai đến hiệu ảnh nhỏ ở huyện.

Không có áo cưới, không có hoa.

Anh mặc bộ quần áo thanh niên, bà mặc bộ váy truyền thống của người Mường.

Hai người đứng cạnh nhau, nở nụ cười còn xen lẫn những lo âu.

Người thợ ảnh trao tấm hình và vui vẻ nói:

"Lần sau cưới nhớ quay lại chụp bức đẹp hơn nhé!"

Hai người chỉ biết nhìn nhau mỉm cười.

Không ai ngờ, đó lại là tấm ảnh duy nhất của tuổi trẻ.

Những năm sau đó, bà Hà Thị Kiểm vừa chăm sóc cha mẹ hai bên, vừa lao động sản xuất và ngóng chờ tin tức từ tiền tuyến.

Mỗi lần có thư gửi về, bà đều đọc đi đọc lại đến thuộc lòng.

Trong lá thư cuối cùng, người lính viết:

"Anh vẫn giữ tấm ảnh của chúng mình trong ba lô. Đó là động lực để anh vượt qua mọi gian khổ. Anh tin sẽ có ngày được cùng em chụp một bức ảnh cưới thật sự."

Nhưng rồi...

Chiến tranh kết thúc.

Người lính ấy không trở về như lời hẹn.

Điều còn lại chỉ là tấm ảnh cũ và những ký ức không bao giờ phai.

Bà Hà Thị Kiểm không bao giờ để tấm ảnh ấy phủ bụi.

Mỗi năm, vào những ngày tháng Bảy tri ân, bà lại nhẹ nhàng lau sạch khung ảnh, thắp một nén hương và ngồi thật lâu trước hiên nhà.

Con cháu nhiều lần hỏi:

"Bà có buồn không khi nhìn lại bức ảnh ấy?"

Bà mỉm cười hiền hậu:

"Buồn chứ. Nhưng bà tự hào hơn. Người bà yêu đã chọn lên đường vì Tổ quốc. Nếu được chọn lại, bà vẫn sẽ động viên ông ấy đi."

Đối với bà, bức ảnh ấy không chỉ là kỷ niệm của một mối tình còn dang dở, mà còn là minh chứng cho sự hy sinh của cả những người ở lại.

Bởi chiến tranh không chỉ lấy đi tuổi xuân của người lính, mà còn để lại những lời hẹn chưa kịp thực hiện, những đám cưới chưa kịp tổ chức và những mái ấm còn dang dở.

Đến cuối cuộc đời, bà Hà Thị Kiểm vẫn cẩn thận giữ gìn tấm ảnh ấy như một báu vật của gia đình.

Đó là lời nhắc nhở con cháu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao ước mơ còn dang dở của một thế hệ đã dành trọn tuổi xuân cho đất nước.

Thông điệp: Có những bức ảnh không ghi lại ngày cưới, nhưng lại lưu giữ một tình yêu lớn hơn cả hạnh phúc riêng – tình yêu biết đặt Tổ quốc lên trên những ước mơ của bản thân. Chính những câu chuyện còn dang dở ấy làm cho giá trị của hòa bình hôm nay càng thêm thiêng liêng và đáng trân trọng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn