Thân nhân liệt sĩ, người có công

Bức ảnh cuối cùng trước ngày lên đường

Một bức ảnh đen trắng được chụp vội trước ngày người con trai lên đường nhập ngũ đã trở thành kỷ vật vô giá của cả gia đình. Qua lời kể của người em út, câu chuyện tái hiện hình ảnh một thế hệ thanh niên Quảng Bình cũ sẵn sàng gác lại tuổi trẻ vì độc lập của Tổ quốc và nỗi chờ đợi lặng thầm của những người ở lại.

Quảng Trị07/07/2026Nguyễn Trung Thanh "chi đoàn Tây Lộc Đại" (Chi đoàn Tây Lộc Đại)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ngôi nhà nhỏ nằm bên triền sông ở Quảng Bình cũ, có một bức ảnh đen trắng đã ngả màu theo thời gian. Tấm ảnh chỉ rộng hơn bàn tay, các góc giấy đều đã sờn, nhưng vẫn được đặt trang trọng trên bàn thờ gia đình. Mỗi lần lau dọn, bà đều cẩn thận dùng chiếc khăn mềm phủi từng hạt bụi, như sợ làm phai đi hình bóng người anh trai năm ấy.

Bức ảnh được chụp vào một buổi chiều mùa hè, chỉ một ngày trước khi anh lên đường nhập ngũ. Hôm đó, cả làng có một người thợ ảnh về dựng máy ở sân hợp tác xã. Biết con sắp đi xa, cha mẹ dành dụm ít tiền để chụp cho anh một tấm ảnh làm kỷ niệm. Trong ảnh, chàng trai vừa tròn hai mươi tuổi mặc chiếc áo sơ mi đã được mẹ vá lại ở cổ tay, nở nụ cười hiền lành và ánh mắt đầy hy vọng. Không ai biết đó cũng là bức ảnh cuối cùng của anh.

Những ngày đầu vào đơn vị, thư gửi về đều đặn. Anh kể về những người đồng đội mới quen, về những buổi hành quân xuyên rừng và luôn dặn cha mẹ giữ gìn sức khỏe. Điều đặc biệt là trong bất cứ lá thư nào, anh cũng không nhắc đến gian khổ hay hiểm nguy. Sau này, bà mới hiểu rằng anh cố giấu đi tất cả để người ở nhà được yên lòng.

Rồi chiến tranh ngày một ác liệt. Thư thưa dần. Có khi vài tháng gia đình mới nhận được một lá thư ngắn ngủi. Mỗi lần như vậy, mẹ bà lại đọc đi đọc lại đến thuộc lòng từng câu chữ. Bà cất những lá thư ấy vào chiếc hộp gỗ cùng với bức ảnh, coi đó là tài sản quý giá nhất của gia đình.

Một buổi sáng, cán bộ địa phương mang giấy báo tử đến. Người cha lặng lẽ nhận tờ giấy rồi quay ra sân ngồi rất lâu. Người mẹ ôm chặt bức ảnh vào ngực, nước mắt rơi mà không thành tiếng. Riêng cô em gái khi ấy còn quá nhỏ, chỉ nhớ từ hôm đó căn nhà dường như vắng đi một phần hơi ấm.

Nhiều năm sau ngày đất nước thống nhất, một người đồng đội cũ tìm về thắp hương cho anh. Ông kể rằng trước mỗi trận hành quân, người chiến sĩ trẻ đều lấy bức ảnh gia đình ra xem rồi cẩn thận cất vào túi áo ngực. Anh từng nói với đồng đội: "Chỉ cần nhìn tấm ảnh này, tôi lại có thêm sức mạnh để đi tiếp." Sau khi anh hy sinh, bức ảnh được đồng đội giữ lại rồi vượt qua biết bao chặng đường mới trao tận tay gia đình.

Người mẹ nâng niu tấm ảnh như đón người con trở về. Bà không nói gì nhiều, chỉ vuốt nhẹ lên khuôn mặt trong ảnh rồi khẽ mỉm cười. Từ đó, mỗi dịp giỗ hay lễ Tết, bà đều thay một chiếc khung kính mới nếu kính cũ bị mờ, mong gương mặt con trai lúc nào cũng sáng rõ.

Thời gian trôi qua, người cha, người mẹ rồi cũng lần lượt về với đất. Bức ảnh được trao lại cho người em gái. Bà bảo con cháu rằng trong nhà có thể thiếu nhiều thứ, nhưng tuyệt đối không được để thất lạc tấm ảnh ấy. Đó không chỉ là hình ảnh của một người anh, mà còn là ký ức của cả một thế hệ đã gửi tuổi xuân cho đất nước.

Mỗi lần có các cháu hỏi vì sao ngày xưa ai cũng cười rất tươi trong những bức ảnh trước lúc ra trận, bà đều nhẹ nhàng trả lời: "Bởi các anh không muốn người ở nhà phải khóc từ lúc chia tay." Câu nói giản dị ấy khiến lũ trẻ im lặng rất lâu.

Hôm nay, ngôi làng ven sông đã thay đổi nhiều. Con đường đất ngày nào được trải nhựa phẳng phiu, tiếng bom đã được thay bằng tiếng máy cày và tiếng trẻ đến trường. Nhưng trong căn nhà ấy, bức ảnh đen trắng vẫn lặng lẽ hiện diện như một chứng nhân của lịch sử. Mỗi nếp gấp trên tấm ảnh là một dấu vết của thời gian, mỗi ánh nhìn trong khuôn hình là một lời nhắc nhở về sự hy sinh không bao giờ cũ.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những bức ảnh như thế vẫn còn ở nhiều mái nhà trên khắp Quảng Bình cũ và cả đất nước. Chúng không chỉ lưu giữ gương mặt của những người đã khuất, mà còn lưu giữ lòng yêu nước, niềm tin và khát vọng hòa bình của cả một thế hệ. Có lẽ vì vậy, bức ảnh cuối cùng trước ngày lên đường không chỉ là kỷ vật của một gia đình, mà đã trở thành một phần ký ức chung của dân tộc, để mỗi người hôm nay biết trân trọng hơn cuộc sống bình yên mà mình đang có.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bức ảnh cuối cùng trước ngày lên đường | Câu chuyện thời hoa lửa