BỨC ẢNH ĐEN TRẮNG
Trong chiếc tủ gỗ cũ của gia đình bác Lê Viết Ba có một bức ảnh đen trắng đã ngả màu theo thời gian.
Đó là bức ảnh chụp tập thể đơn vị trước ngày một số chiến sĩ xuất ngũ.
Bác kể:
“Bức ảnh ấy được tôi giữ hơn bốn mươi năm rồi.”
Trong ảnh là những gương mặt còn rất trẻ.
Những người lính đứng thành hàng ngay ngắn.
Ai cũng mang trên môi nụ cười giản dị.
Ngày chụp ảnh, không ai nghĩ rằng thời gian sẽ trôi nhanh đến vậy.
Có người sau này trở thành cán bộ.
Có người trở về quê làm nông dân.
Có người đi làm công nhân.
Và cũng có người đã không còn nữa.
Mỗi lần nhìn bức ảnh, bác như thấy lại tuổi trẻ của mình.
Thấy sân doanh trại.
Thấy những buổi điểm danh.
Thấy tiếng còi báo thức mỗi sáng.
Thấy những bước chân hành quân trên sân đất.
Bác tâm sự:
“Ảnh cũ không chỉ lưu lại hình ảnh mà còn lưu giữ cả ký ức.”
Đôi khi ngồi một mình, bác lặng lẽ ngắm nhìn bức ảnh.
Những khuôn mặt trong ảnh dường như vẫn còn đang trò chuyện, cười đùa như ngày nào.
Thời gian có thể làm phai màu tấm ảnh.
Nhưng không thể làm phai mờ những ký ức đẹp của một thời hoa lửa.



