BỨC ẢNH ĐEN TRẮNG ĐÓ
Những tấm ảnh cũ lưu giữ cả một thời thanh xuân đầy xúc động.

Trong chiếc ví đã sờn mép của anh lính trẻ tên Hải luôn có một bức ảnh gia đình chụp từ nhiều năm trước. Tấm ảnh đen trắng đã nhòe dần theo mưa nắng nhưng anh vẫn giữ rất cẩn thận. Mỗi lần nhớ nhà, Hải lại lấy ra ngắm thật lâu dưới ánh đèn dầu leo lét. Trong ảnh, mẹ đang cười hiền bên hiên nhà còn cô em gái nhỏ ôm chú mèo con trước sân. Đồng đội nhiều lần nhìn thấy đều bảo: “Chỉ cần thấy ảnh thôi là biết quê cậu yên bình lắm.” Hải nghe vậy chỉ khẽ cười nhưng mắt đã đỏ hoe từ lúc nào. Giữa chiến trường khốc liệt, bức ảnh nhỏ bé ấy trở thành nơi để anh gửi gắm nỗi nhớ quê hương. Nó nhắc anh rằng phía sau mình luôn có một mái nhà đang chờ đợi ngày trở về. Và thanh xuân của người lính năm ấy đã được gìn giữ trong những tấm ảnh giản dị như thế.



