Bức ảnh duy nhất
Năm 1971, tại Quảng Trị, chị y tá An chỉ có một bức ảnh gia đình mang theo từ quê Nghệ An. Ngày nào chị cũng cất trong túi áo, sát ngực. Một lần cứu thương giữa chiến trường, ba lô của chị bị trúng mảnh pháo. Bức ảnh cháy xém một góc. Đồng đội bảo: – Thôi, hư rồi, giữ làm chi. Chị cười: – Còn lại chừng ni là còn… Mất hết rồi, chị biết lấy gì để nhớ nhà? Nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, đồng đội về lại thăm nhà chị. Bà mẹ già đưa ra bức ảnh được ép trong cuốn kinh cũ: “Nó gửi về trước lú
Năm 1971, tại Quảng Trị, chị y tá An chỉ có một bức ảnh gia đình mang theo từ quê Nghệ An.
Ngày nào chị cũng cất trong túi áo, sát ngực.
Một lần cứu thương giữa chiến trường, ba lô của chị bị trúng mảnh pháo. Bức ảnh cháy xém một góc.
Đồng đội bảo:
– Thôi, hư rồi, giữ làm chi.
Chị cười:
– Còn lại chừng ni là còn… Mất hết rồi, chị biết lấy gì để nhớ nhà?
Nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, đồng đội về lại thăm nhà chị.
Bà mẹ già đưa ra bức ảnh được ép trong cuốn kinh cũ:
“Nó gửi về trước lúc mất. Răng ảnh cháy dở rứa, tui nhìn mà đau lòng…”
Tấm ảnh nhỏ — nửa cháy, nửa còn — là chứng nhân cho cả cuộc đời của một nữ y tá đã gửi tuổi xuân cho Tổ quốc.


