Bức ảnh gia đình gửi từ hậu phương và giọt nước mắt trên môi người lính ngã xuống
Bức ảnh gia đình gửi từ hậu phương và giọt nước mắt trên môi người lính ngã xuống
Câu chuyện diễn ra vào những ngày cuối cùng của chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, tháng 4 năm 1975, tại cửa ngõ Xuân Lộc.
Khoảnh khắc trước bình minh: Chiến sĩ bộ binh Nguyễn Văn Bình bị trúng đạn bắn tỉa của địch ngay sát bờ chiến hào, chỉ vài ngày trước khi Sài Gòn hoàn toàn giải phóng. Khi đồng đội lao đến băng bó, anh biết mình không qua khỏi, dùng bàn tay run rẩy dính đầy máu rút từ trong túi áo ngực ra một bức ảnh nhỏ.
Nụ cười ở lại: Đó là bức ảnh gia đình chụp mẹ anh và người em gái nhỏ ở quê nhà Bắc Giang gửi vào chiến trường. Anh không nói được lời nào, chỉ nhìn trân trân vào bức ảnh, trên môi nở một nụ cười nhẹ và một giọt nước mắt từ từ lăn dài xuống đôi gò má lấm lem khói súng. Anh ra đi khi bình minh của ngày hòa bình đã ở ngay trước mặt, để lại bức ảnh gia đình vẹn nguyên như một lời hẹn ước đã được thực hiện bằng chính mạng sống của mình.



