Bài viết

BỨC ẢNH GIA ĐÌNH TRONG TÚI ÁO NGỰC

Điện Biên03/07/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

BỨC ẢNH GIA ĐÌNH TRONG TÚI ÁO NGỰC

Đối với người lính thời chiến, hành trang lên đường luôn được gói gọn trong một chiếc ba lô. Ngoài bộ quần áo, bi đông nước, tăng võng và vài vật dụng cá nhân, nhiều người còn mang theo một bức ảnh gia đình. Có người chỉ có tấm ảnh chụp chung với cha mẹ trước ngày nhập ngũ. Có người giữ bức ảnh cưới còn mới. Có người chỉ có tấm ảnh đen trắng đã mờ của đứa con vừa tròn một tuổi.

Những bức ảnh ấy thường được gói cẩn thận trong túi ni-lông hoặc ép giữa hai mảnh nhựa mỏng để tránh mưa rừng. Người lính không mấy khi lấy ra xem giữa ban ngày. Chỉ khi đơn vị dừng chân sau một chặng hành quân dài hoặc trong những đêm yên tiếng bom, họ mới nhẹ nhàng mở túi áo ngực, lấy bức ảnh ra ngắm trong ánh đèn dầu leo lét.

Một cựu chiến binh sau này kể lại rằng, mỗi lần nhớ nhà, cả tổ lại chuyền tay nhau xem ảnh. Người khoe bức ảnh mẹ đang đứng trước hiên nhà, người khoe ảnh em gái mặc áo trắng ngày khai giảng, người khác lại cười hiền khi nhìn tấm ảnh cưới được chụp vội trước ngày lên đường. Chỉ vài phút ngắn ngủi, nhưng những bức ảnh đã làm khoảng cách giữa chiến trường và quê hương như gần lại.

Có chiến sĩ cẩn thận ghi phía sau bức ảnh ngày chụp và vài dòng nhắn gửi. Có người viết: "Chờ anh về." Có người chỉ ghi tên của từng thành viên trong gia đình để mỗi lần mở ra đều cảm thấy như đang được trò chuyện với những người thân yêu.

Trong một lần hành quân qua suối, ba lô của một người lính bị nước cuốn trôi. Đồng đội giúp anh tìm lại được hầu hết đồ dùng, nhưng điều anh lo nhất không phải chiếc áo hay bi đông nước, mà là bức ảnh gia đình. Mãi đến chiều hôm đó, một người trong đơn vị phát hiện tấm ảnh mắc vào bụi cây ven suối. Tấm ảnh đã ướt và nhòe đi đôi chút, nhưng vẫn còn nguyên. Người lính cẩn thận hong khô rồi ép lại giữa hai tờ giấy. Anh nói, chỉ cần còn giữ được tấm ảnh ấy là vẫn còn cảm giác quê hương luôn ở bên mình.

Chiến tranh lấy đi rất nhiều điều, nhưng cũng khiến con người biết trân trọng những điều bình dị nhất. Một bức ảnh nhỏ không thể xua tan bom đạn, nhưng có thể tiếp thêm sức mạnh tinh thần để người lính vượt qua những ngày tháng gian khổ. Mỗi lần nhìn vào ánh mắt hiền từ của mẹ hay nụ cười của người vợ, họ lại tự nhủ phải sống, phải hoàn thành nhiệm vụ để có ngày trở về đoàn tụ.

Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều bức ảnh đã úa màu theo thời gian. Mép ảnh sờn rách, góc ảnh cong lên vì từng trải qua biết bao mùa mưa nắng. Nhưng với các cựu chiến binh, đó vẫn là kỷ vật quý giá nhất của tuổi trẻ. Có người lặng lẽ đặt bức ảnh lên bàn thờ cha mẹ. Có người ép lại trong khung kính để nhắc con cháu về một thời gian khó.

Ngày nay, khi điện thoại có thể lưu giữ hàng nghìn bức ảnh, thật khó để hình dung giá trị của một tấm ảnh nhỏ trong chiến tranh. Nhưng chính từ những kỷ vật giản dị ấy, chúng ta hiểu rằng người lính năm xưa không chiến đấu bằng ý chí thôi chưa đủ. Họ còn mang theo tình yêu gia đình, nỗi nhớ quê hương và niềm tin vào ngày đoàn tụ.

Bức ảnh trong túi áo ngực không chỉ lưu giữ gương mặt của những người thân. Nó còn lưu giữ cả một thời tuổi trẻ, một lời hứa trở về và khát vọng hòa bình của những con người đã dành những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời cho Tổ quốc.:::

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn