Bài viết

Bức ảnh không bao giờ rửa kịp

Nhà của Nghĩa – một phóng viên chiến trường – có một chiếc máy ảnh cũ kỹ, trên thân máy còn vết lõm do mảnh đạn. Anh ra chiến trường từ năm 1968, tuổi mới 20. Nghĩa không giỏi cầm súng, nhưng giỏi giữ lại khoảnh khắc. Giữa những trận đánh ác liệt ở Quảng Trị, anh chụp được rất nhiều tấm ảnh. Tấm thì cảnh bộ đội lội qua sông trong đêm mưa pháo. Tấm thì một chiến sĩ trẻ ôm theo con chó nhỏ nhặt được giữa đống đổ nát. Tấm thì những nụ cười vừa rời trận địa, đất đỏ còn bết trên má. Nhưng có một tấ

Quảng Trị02/12/2025Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhà của Nghĩa – một phóng viên chiến trường – có một chiếc máy ảnh cũ kỹ, trên thân máy còn vết lõm do mảnh đạn. Anh ra chiến trường từ năm 1968, tuổi mới 20. Nghĩa không giỏi cầm súng, nhưng giỏi giữ lại khoảnh khắc.

Giữa những trận đánh ác liệt ở Quảng Trị, anh chụp được rất nhiều tấm ảnh. Tấm thì cảnh bộ đội lội qua sông trong đêm mưa pháo. Tấm thì một chiến sĩ trẻ ôm theo con chó nhỏ nhặt được giữa đống đổ nát. Tấm thì những nụ cười vừa rời trận địa, đất đỏ còn bết trên má.

Nhưng có một tấm ảnh Nghĩa luôn mang trong túi áo ngực, chưa bao giờ kịp rửa. Đó là cuộn phim chụp người con gái tên My – cô y tá trạm tiền phương. My có đôi mắt hiền, hay cột tóc bằng sợi dây dù cũ. Cô bảo Nghĩa:

Nếu anh còn sống, nhớ rửa tấm hình đó cho em nha. Em muốn gửi về cho mẹ để mẹ biết con gái mình vẫn mạnh khỏe.

Một tuần sau, trạm quân y bị pháo kích. Nghĩa vừa chạy đến thì thấy My nằm giữa đất đỏ, bàn tay hướng về phía lán trại như đang cố ôm lấy thứ gì đó. Cuộn băng gạc còn trên tay.

Nghĩa cầm lấy túi áo của mình, nơi cuộn phim còn đó. Anh run run nói:
My ơi… anh rửa chưa kịp…

Sau hòa bình, Nghĩa cố rửa lại cuộn phim cũ. Máy móc cũ, phim hư nhiều, chỉ lên được một góc ảnh mờ: dáng My đang cúi sơ cứu cho thương binh, mái tóc bay một chút trong gió.

Tấm ảnh được đặt trong khung nhỏ, để trong căn phòng đầy những ảnh chiến trường khác. Mỗi khi có người hỏi vì sao khung ảnh ấy mờ vậy, Nghĩa chỉ cười:

Vì có những điều đẹp nhất của thời hoa lửa… chỉ kịp sống, nhưng không kịp lưu lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn