Anh hùng Lực lượng vũ trang

BỨC ẢNH KHÔNG CÓ MẶT NGƯỜI (2)

Phú Thọ03/07/2026đoàn xã nhân nghĩa2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiếc ba lô cũ của một người lính vô danh, người ta tìm thấy một bức ảnh. Điều lạ là trong ảnh… không có người. Chỉ là một khoảng sân nhỏ, một chiếc ghế tre, một hàng cau đứng im lặng, và một cánh cửa mở hé. Ánh nắng đổ xiên qua hiên nhà, như thể có ai đó vừa đứng lên rời đi. Không ai biết bức ảnh thuộc về ai. Nó được chuyển về đơn vị hậu cần, rồi qua nhiều năm, nằm im trong một ngăn tủ cũ. Cho đến một ngày, Hạnh – một cô gái làm công tác lưu trữ – tình cờ thấy nó. “Lạ thật…” cô thì thầm. Bức ảnh không có người, nhưng lại khiến người ta cảm thấy… có người. Hạnh mang ảnh về, hỏi những cựu chiến binh. Một ông già nhìn rất lâu, rồi lắc đầu: “Không nhớ… nhưng thấy quen lắm…” Một người khác nói: “Hình như… nhà ở miền Trung…” Không ai chắc chắn. Nhưng Hạnh không bỏ cuộc. Cô lần theo những chi tiết nhỏ: kiểu mái nhà, hàng cau, chiếc ghế tre. Cuối cùng, cô tìm đến một ngôi làng ven biển. Khi đưa bức ảnh ra, một bà cụ run run: “Nhà tôi…” Hạnh sững lại. “Nhưng… sao không có ai trong ảnh?” Bà cụ ngồi xuống, mắt xa xăm: “Hôm đó… cả nhà đi tiễn con trai ra trận…” Người chụp ảnh là người lính ấy. Anh định chụp gia đình, nhưng rồi chỉ chụp lại căn nhà. “Để nhớ nơi mình sẽ quay về,” anh nói. Nhưng anh không bao giờ trở lại. Bức ảnh không có người, vì người trong đó… đã đi hết. Hạnh đặt bức ảnh vào tay bà cụ. “Cháu nghĩ… nó nên về đây.” Bà cụ ôm lấy, nước mắt lăn dài. Trong bức ảnh, chiếc ghế tre vẫn trống. Như một chỗ ngồi chưa bao giờ có người trở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn