Bức ảnh không có nụ cười
Trong nhà tôi có một bức ảnh. Đó là ảnh của cha – ông Lê Văn Thành, một thương binh trở về với khuôn mặt mang đầy vết sẹo sau chiến tranh. Điều lạ là… trong bức ảnh ấy, cha không cười. Thực ra, suốt những năm tháng tôi lớn lên, tôi cũng hiếm khi thấy cha cười. Những vết thương không chỉ để lại trên cơ thể, mà còn in sâu trong tâm hồn cha. Cha ít nói, thường ngồi lặng một mình. Có những đêm, cha giật mình tỉnh giấc, mồ hôi đẫm trán. Mẹ tôi – bà Phan Thị Mai – lại nhẹ nhàng lau mồ hôi, dỗ dàn
Trong nhà tôi có một bức ảnh.
Đó là ảnh của cha – ông Lê Văn Thành, một thương binh trở về với khuôn mặt mang đầy vết sẹo sau chiến tranh.
Điều lạ là… trong bức ảnh ấy, cha không cười.
Thực ra, suốt những năm tháng tôi lớn lên, tôi cũng hiếm khi thấy cha cười.
Những vết thương không chỉ để lại trên cơ thể, mà còn in sâu trong tâm hồn cha. Cha ít nói, thường ngồi lặng một mình.
Có những đêm, cha giật mình tỉnh giấc, mồ hôi đẫm trán. Mẹ tôi – bà Phan Thị Mai – lại nhẹ nhàng lau mồ hôi, dỗ dành:
— “Không sao đâu… mọi chuyện qua rồi…”
Nhưng tôi biết… chiến tranh chưa bao giờ thật sự rời khỏi cha.
Mẹ là người duy nhất khiến cha bình yên.
Mẹ luôn cười, luôn nói chuyện, luôn kéo cha ra khỏi những khoảng lặng nặng nề.
Có lần, mẹ bảo:
— “Ông thử cười một lần xem, con nó muốn thấy.”
Cha nhìn tôi, rồi cố gắng… nhưng nụ cười không trọn vẹn.
Nó gượng gạo… và buồn.
Tôi không hiểu, nên từng cảm thấy xa cách với cha.
Cho đến ngày mẹ mất.
Căn nhà trở nên trống rỗng.
Cha ngồi trước bức ảnh của mẹ, rất lâu.
Không nói gì.
Không khóc.
Chỉ lặng im.
Rồi một ngày, tôi thấy cha đứng trước gương.
Ông cố gắng… cười.
Một nụ cười méo mó, run rẩy.
Tôi hỏi:
— “Cha làm gì vậy?”
Cha quay lại, giọng nghẹn lại:
— “Mẹ con… từng nói… muốn thấy cha cười…”
Đó là lần đầu tiên… tôi thấy cha thật sự cố gắng cười.
Và cũng là lần đầu tiên… tôi bật khóc.
Bức ảnh trong nhà… vẫn không có nụ cười.
Nhưng tôi hiểu…
Không phải cha không biết cười.
Mà là… cha đã để nụ cười của mình… lại nơi chiến trường… từ rất lâu rồi.



