BỨC ẢNH KHÔNG KỊP CHỤP
Tôi tên là Hoàng Văn Sơn, sinh năm 1950. Trước khi nhập ngũ, tôi làm phụ việc cho một hiệu ảnh nhỏ ở Hà Nội nên rất thích máy ảnh.
Năm 1972, tôi mang theo một chiếc máy ảnh cũ vào chiến trường. Tôi luôn nghĩ rằng nếu còn sống trở về, tôi sẽ giữ lại thật nhiều hình ảnh của đồng đội.
Mỗi khi đơn vị nghỉ chân, tôi lại xin chụp cho anh em vài tấm ảnh. Có người còn chỉnh lại tóc trước khi chụp rồi cười bảo:
“Mai kia hòa bình nhớ gửi về quê cho tao.”
Một buổi chiều ở Quảng Trị, tôi định chụp cho ba người bạn thân bên bờ sông. Nhưng đúng lúc ấy đơn vị nhận lệnh di chuyển gấp nên tôi cất máy đi.
Đêm hôm đó trận pháo kích xảy ra. Ba người bạn ấy không ai còn sống.
Sáng hôm sau, tôi ngồi rất lâu bên chiếc máy ảnh mà không dám mở ra. Tôi cứ nghĩ giá như hôm ấy mình chụp tấm ảnh đó sớm hơn vài phút thì có lẽ gia đình họ đã có một kỷ niệm để giữ lại.
Sau chiến tranh, tôi mở một tiệm ảnh nhỏ ở quê. Trên tường tiệm luôn có một khung ảnh tập thể cũ của đơn vị năm xưa.
Mỗi lần nhìn vào những gương mặt trẻ ấy, tôi lại nhớ đến bức ảnh chưa bao giờ kịp chụp.


