Bức Ảnh Không Kịp Chụp
Trong một lần theo chân bộ đội tác nghiệp giữa chiến sự ở Huế năm 1972, một phóng viên trẻ đã bỏ lỡ bức ảnh mà ông cho là quan trọng nhất đời mình. Nhưng chính khoảnh khắc ấy lại trở thành ký ức không thể phai về tình người giữa chiến tranh.
Năm 1972, ông Đỗ Minh Tuấn mới ngoài hai mươi tuổi, là phóng viên chiến trường chuyên ghi lại hình ảnh và câu chuyện nơi tuyến lửa miền Trung.
Chiếc máy ảnh cũ luôn được ông quấn kín bằng tấm vải dù để tránh bụi đất và nước mưa. Với ông, mỗi tấm hình đều là cách lưu lại sự thật của chiến tranh.
Một buổi chiều gần thành cổ Huế, đơn vị ông đi cùng vừa trải qua trận giao tranh dữ dội. Khói súng còn lẫn trong không khí, nhiều căn nhà quanh khu vực đã cháy đen.
Khi mọi người đang kiểm tra lại thương binh, ông Tuấn nhìn thấy một cảnh tượng khiến mình đứng lặng.
Bên góc tường đổ nát, một người lính trẻ đang ngồi tựa lưng, trên tay ôm một em bé chừng vài tuổi vừa được cứu khỏi căn nhà sập. Đứa bé khóc không thành tiếng vì hoảng sợ.
Người lính vụng về lấy trong túi áo ra viên kẹo đã chảy mềm vì nóng rồi dỗ dành:
— “Ngoan nha… hết bom rồi.”
Ánh nắng cuối ngày chiếu qua làn khói bụi làm khung cảnh ấy đẹp đến nghẹn lòng.
Ông Tuấn vội giơ máy ảnh lên.
Nhưng đúng lúc đó, người lính phát hiện em bé bị thương ở chân và lập tức bế em chạy về phía trạm cứu thương.
Ông không kịp bấm máy.
Đó lẽ ra có thể là bức ảnh để đời.
Nhiều năm sau, ông Tuấn từng chụp hàng ngàn bức ảnh khác nhau, có cả những tấm nổi tiếng được trưng bày trong triển lãm.
Nhưng ông nói bức ảnh khiến mình nhớ nhất… lại là bức ảnh chưa bao giờ được chụp.
Bởi trong khoảnh khắc ấy, ông hiểu rằng giữa chiến tranh khốc liệt, con người vẫn giữ được sự dịu dàng và lòng thương yêu dành cho nhau.


