BỨC ẢNH KHÔNG NỤ CƯỜI
Trong ví của Lệ – cô y tá – có một bức ảnh nhỏ. Trong ảnh, cô mặc áo dài trắng, gương mặt nghiêm nghị, không cười. Đồng đội trêu: “Sao không chụp tấm nào cười cho xinh?” Lệ đáp: “Hòa bình rồi, em sẽ cười.” Lệ làm việc quên mình. Có những ca cấp cứu kéo dài suốt đêm, cô không rời tay khỏi cáng thương binh. Khi mệt, cô chỉ nhìn bức ảnh trong ví như một lời hẹn. Trong một trận bom, Lệ hy sinh khi đang che cho thương binh. Bức ảnh được gửi về quê. Ngày hòa bình, mẹ Lệ đặt bức ảnh lên bàn thờ. Bà
Trong ví của Lệ – cô y tá – có một bức ảnh nhỏ. Trong ảnh, cô mặc áo dài trắng, gương mặt nghiêm nghị, không cười. Đồng đội trêu: “Sao không chụp tấm nào cười cho xinh?” Lệ đáp: “Hòa bình rồi, em sẽ cười.” Lệ làm việc quên mình. Có những ca cấp cứu kéo dài suốt đêm, cô không rời tay khỏi cáng thương binh. Khi mệt, cô chỉ nhìn bức ảnh trong ví như một lời hẹn. Trong một trận bom, Lệ hy sinh khi đang che cho thương binh. Bức ảnh được gửi về quê. Ngày hòa bình, mẹ Lệ đặt bức ảnh lên bàn thờ. Bà


