Bức Ảnh kỷ niệm
Mỗi khi nhớ nhà, anh lại lấy ảnh ra nhìn thật lâu. Đồng đội thường trêu: “Cậu ngắm mãi mà thuộc cả gương mặt rồi.” Dũng chỉ cười.
Một lần hành quân qua suối, ba lô của anh bị nước cuốn mất. Mọi thứ đều trôi theo dòng nước, chỉ còn tấm ảnh được anh giữ chặt trong tay.
Đêm ấy, Dũng kể rằng cha anh mất sớm, mẹ tần tảo nuôi ba anh em. Trước ngày nhập ngũ, cả nhà mới dành dụm đủ tiền để chụp một bức ảnh chung.
Nghe xong, không ai nói gì thêm. Người lính nào cũng mang trong tim một hình bóng để nhớ, một mái nhà để trở về.
Sau chiến tranh, tấm ảnh ấy vẫn còn. Dù thời gian làm giấy bạc màu, nụ cười của những người trong ảnh vẫn nguyên vẹn.



