Bức ảnh kỷ niệm bị cháy xém
Bức ảnh kỷ niệm bị cháy xém
Bức ảnh kỷ niệm bị cháy xém
Khi chuẩn bị lên đường nhập ngũ, tôi được mẹ dúi vào tay một bức ảnh chụp cả gia đình. Bức ảnh nhỏ, đã cũ và hơi nhòe, nhưng là thứ quý giá nhất tôi mang theo suốt những năm tháng chiến tranh. Nó gói trọn yêu thương, hy vọng và cả nỗi lo lắng thầm lặng của mẹ.
Ngày đơn vị hành quân vào vùng tuyến lửa, bom đạn giội xuống dữ dội. Đêm ngủ trong hầm, tôi thường lấy bức ảnh ra nhìn, để nhớ nhà mà không yếu lòng. Mỗi lần nhìn thấy gương mặt cha mẹ, tôi như được tiếp thêm sức mạnh để vượt qua nỗi sợ hãi.
Một buổi chiều, hầm trú ẩn bị trúng pháo. Khói lửa ập xuống, mọi người hoảng loạn chạy ra ngoài. Tôi cuống cuồng nhét bức ảnh vào túi áo rồi lao đi. Sau khi thoát nạn, mở ra xem, tôi thấy một góc tấm ảnh bị cháy xém. Nhưng điều kỳ lạ là phần cháy đúng vào chỗ tôi – ở vị trí một cậu thanh niên cười rạng rỡ. Tôi lặng người một lúc dài, như thể định mệnh đã chọn thay tôi phần đau đớn ấy.
Một anh trong đơn vị nhìn thấy, vỗ vai tôi: “Mày sống là may lắm rồi. Ảnh hư chút cũng không sao, người còn là được.” Câu nói tưởng đơn giản ấy lúc đó đã làm tôi nghẹn lại.
Suốt những năm sau đó, mỗi ngày tôi đều mang bức ảnh bên ngực. Nó như lá bùa hộ mệnh giữa chiến trường khốc liệt. Mỗi lần bom rơi gần, tôi lại cảm nhận rõ ràng thứ sức mạnh vô hình ấy – sức mạnh của gia đình, của tình thân.
Khi chiến tranh kết thúc, tôi trở về. Mẹ mở bức ảnh ra, sờ vào phần bị cháy mà nước mắt rơi: “May trời phật thương con…” Tôi cười, kể cho mẹ nghe mọi chuyện, nhưng giọng vẫn run run.
Đến bây giờ, bức ảnh cháy xém ấy được tôi cất vào hộp gỗ, giữ suốt đời như minh chứng cho thời hoa lửa – nơi một phần của tuổi trẻ tôi đã bị lửa chiến tranh đốt cháy nhưng phần còn lại đã cứu sống tôi.



