Khác

Bức ảnh màu

Bức ảnh màu

Phú Thọ26/02/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Dũng từng là thương binh trở về với một cánh tay không còn nguyên vẹn.

Ngày ấy, ông nghĩ cuộc đời mình sẽ mãi dở dang.

Những năm đầu sau chiến tranh, ông học cách viết bằng tay trái, học lại từng việc nhỏ. Có lần nản chí, ông định bỏ hết.

Nhưng rồi ông kiên trì, mở một tiệm sửa xe nhỏ đầu làng.

Chiều nay, con trai ông – giờ là kỹ sư xây dựng – mang về một bức ảnh màu in khổ lớn.

Đó là ảnh gia đình chụp trước căn nhà hai tầng mới xây.

“Ba đứng giữa đi,” con trai nói.

Ông nhìn bức ảnh mà thấy lòng mình lặng đi.

Ngày xưa, ông từng nằm trên cáng thương giữa khói lửa, không biết mình có sống nổi đến ngày mai.

Hôm nay, ông đứng giữa gia đình đủ đầy, sau lưng là ngôi nhà vững chãi.

Ông chợt hiểu: hy sinh không phải để nhận lại điều gì.

Nhưng cuộc đời, theo một cách lặng lẽ, đã trả lời.

4. Cuốn sổ cũ và điện thoại thông minh

Bà Tư từng là y tá dân quân.

Trong chiếc hộp gỗ bà giữ đến tận bây giờ có một cuốn sổ nhỏ, ghi tên những người bà từng băng bó, cứu chữa. Nét chữ nhòe đi vì mưa rừng.

Có người đã trở về. Có người nằm lại.

Tối nay, đứa cháu nội ngồi cạnh bà, mở điện thoại thông minh, tìm tên một người trong cuốn sổ.

“Bà ơi, con thấy tên bác này trên trang thông tin liệt sĩ nè.”

Bà run run nhìn màn hình sáng.

Ngày xưa, tin tức phải chờ hàng tháng mới đến. Giờ đây, chỉ cần vài cái chạm tay.

Bà không hiểu hết công nghệ. Nhưng bà hiểu một điều: những cái tên ấy không biến mất.

Chúng được lưu giữ – trong cuốn sổ cũ, và cả trong thế giới hiện đại này.

Quá khứ vẫn ở đó – như một dòng chảy ngầm.

Hiện tại lớn lên từ chính những hy sinh thầm lặng.

Và trong ánh mắt của những người đã đi qua chiến tranh, điều họ mong nhất không phải là được nhắc tên.

Mà là thấy đất nước bình yên, đổi thay từng ngày.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bức ảnh màu | Câu chuyện thời hoa lửa