Bức ảnh màu và ngày hòa bình đầu tiên
Bức ảnh màu và ngày hòa bình đầu tiên
Sáng ngày 1 tháng 5 năm 1975, Sài Gòn bừng sáng trong một không gian chưa từng có: không có tiếng gầm rú của máy bay, không có tiếng đạn pháo. Tại một căn nhà nhỏ ở xóm lao động quận 4, bà Tư đang đứng ngoài cửa, mắt đăm đắm nhìn ra con đường phía trước.
Trên tay bà là một bức ảnh đen trắng đã ố vàng, chụp hai người con trai của bà trước ngày họ đi tập kết ra Bắc năm 1954. Hai mươi mốt năm, bà sống bằng niềm tin và những lá thư thưa thớt từ đường dây giao liên. Bà đã nghe tin Sài Gòn giải phóng từ trưa hôm qua, nhưng vẫn chưa thấy các con đâu.
Đến gần trưa, một chiếc xe vận tải quân sự dừng lại đầu hẻm. Hai người đàn ông mặc quân phục giải phóng bước xuống. Họ cao lớn, phong trần, khuôn mặt sạm nắng và đầy vết sẹo. Bà Tư run rẩy, bức ảnh trên tay rơi xuống đất. Một trong hai người lính lao đến, quỳ xuống ôm lấy chân bà: "Mẹ! Con là Toàn đây mẹ ơi! Anh Cả cũng về rồi đây!".
Cả xóm nhỏ òa lên trong niềm vui sướng. Hàng xóm láng giềng chạy đến, người mang cho nải chuối, người mang cho bát chè. Chiến tranh đã lấy đi của họ quá nhiều thứ: tuổi xuân, sức khỏe, và cả những người thân yêu khác. Nhưng ngày hôm đó, niềm vui đoàn tụ đã khỏa lấp tất cả.
Chiều hôm đó, một nhiếp ảnh gia đi ngang qua đã chụp cho ba mẹ con một bức ảnh màu. Trong ảnh, bà Tư cười rạng rỡ giữa hai cậu con trai. Bức ảnh ấy sau này được treo trang trọng giữa nhà, bên cạnh bàn thờ người cha đã hy sinh. Đó là bức ảnh đẹp nhất trong cuộc đời bà Tư, bức ảnh đánh dấu sự kết thúc của một "thời hoa lửa" và bắt đầu cho một chương mới của cuộc sống thanh bình.



