Bức ảnh người mẹ miền Bắc
Trong chiếc ví bạc màu của người lính miền Nam tập kết ra Bắc, luôn có một bức ảnh nhỏ chụp người mẹ già đứng bên gốc đa đầu làng. Sau hơn 20 năm chia cắt, bức ảnh đã ố vàng, những đường nét đã mờ nhạt đi vì thời gian và mồ hôi. Mỗi khi dừng chân bên suối, anh lại mang ảnh ra nhìn, như tìm thấy sức mạnh để vượt qua những cơn sốt rét hành hạ. Bức ảnh ấy là sợi dây duy nhất nối anh với nguồn cội, là lời nhắc nhở về lý do anh cầm súng: để một ngày kia, những người mẹ không còn phải đứng đợi con tro
Trong chiếc ví bạc màu của người lính miền Nam tập kết ra Bắc, luôn có một bức ảnh nhỏ chụp người mẹ già đứng bên gốc đa đầu làng. Sau hơn 20 năm chia cắt, bức ảnh đã ố vàng, những đường nét đã mờ nhạt đi vì thời gian và mồ hôi. Mỗi khi dừng chân bên suối, anh lại mang ảnh ra nhìn, như tìm thấy sức mạnh để vượt qua những cơn sốt rét hành hạ. Bức ảnh ấy là sợi dây duy nhất nối anh với nguồn cội, là lời nhắc nhở về lý do anh cầm súng: để một ngày kia, những người mẹ không còn phải đứng đợi con trong mòn mỏi bên bến sông ngăn cách. Ngày trở về, bức ảnh cũ được đặt cạnh khuôn mặt thật của mẹ, dù tóc mẹ đã bạc trắng nhưng hơi ấm và tình yêu thương thì vẫn vẹn nguyên như ngày anh ra đi.



