BỨC ẢNH "NỤ CƯỜI CHIẾN THẮNG"
BỨC ẢNH "NỤ CƯỜI CHIẾN THẮNG"
Trong Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam có rất nhiều bức ảnh về chiến tranh. Nhưng có một bức ảnh khiến nhiều người xúc động hơn cả.
Đó là hình ảnh một người lính trẻ đang ngồi tựa vào ba lô, trên cánh tay vẫn còn băng trắng sau trận chiến. Gương mặt gầy gò, quần áo phủ đầy bụi đất, nhưng trên môi anh lại nở một nụ cười rất tươi.
Nhiều người thắc mắc, vì sao giữa chiến tranh khốc liệt, sau những trận bom và mất mát, người lính ấy vẫn có thể cười?
Sau này, đồng đội kể lại rằng trước khi bức ảnh được chụp, đơn vị vừa mất đi nhiều người. Chính bản thân anh cũng bị thương. Nhưng khi nghe tin tuyến đường đã được giữ vững, đoàn xe chi viện tiếp tục vượt qua an toàn, anh mỉm cười.
Nụ cười ấy không phải vì chiến tranh đã kết thúc.
Đó là nụ cười của niềm tin.
Niềm tin rằng mỗi sự hy sinh đều có ý nghĩa.
Niềm tin rằng đất nước rồi sẽ có ngày hòa bình.
Niềm tin rằng những đứa trẻ mai sau sẽ không còn phải lớn lên trong tiếng bom.
Sau chiến tranh, người lính ấy trở về quê hương với một cánh tay không còn lành lặn. Ông làm nông dân, rồi tham gia công tác địa phương. Khi được hỏi điều gì khiến ông tự hào nhất trong cuộc đời, ông không nhắc đến huân chương hay thành tích.
Ông chỉ nói:
"Tự hào nhất là mình đã sống trong một thời mà cả dân tộc biết đặt Tổ quốc lên trên bản thân."
Đó là câu trả lời rất giản dị, nhưng đủ để mỗi người trẻ hôm nay suy ngẫm.
Chúng ta không còn phải cầm súng, nhưng vẫn cần giữ trong tim nụ cười của niềm tin ấy. Đó là niềm tin vào tương lai, vào sức mạnh của đoàn kết, vào trách nhiệm xây dựng quê hương bằng những việc làm thiết thực mỗi ngày.


