Người có công giúp đỡ cách mạng

Bức ảnh tiểu đội – Nơi tuổi thanh xuân mãi dừng lại

Bức ảnh Những người lính trẻ ngồi sát bên nhau, gương mặt ai cũng còn rất trẻ. Họ cười thật hiền, thật bình dị. Không ai trong họ nghĩ rằng chỉ ít ngày sau, đơn vị lại tiếp tục bước vào những trận đánh ác liệt, đối mặt với bom đạn và sự sống, cái chết.

Tuyên Quang31/07/2026Xã Tân Mỹ (Đoàn xã Tân Mỹ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Bức ảnh tiểu đội – Nơi tuổi thanh xuân mãi dừng lại

Bức ảnh tiểu đội – Nơi tuổi thanh xuân mãi dừng lại

Dưới mái nhà đơn sơ của người cựu chiến binh Quan Văn Thạch, ở một vị trí trang trọng nhất là khung ảnh đã nhuốm màu thời gian. Thoạt nhìn, đó chỉ là những bức ảnh đen trắng đã cũ, những tấm giấy tờ quân đội và vài tấm ảnh lưu niệm. Nhưng với ông, đó là cả một phần cuộc đời, là nơi lưu giữ tuổi trẻ, đồng đội và những năm tháng không thể nào quên của một thời hoa lửa. Mỗi bức ảnh là một mảnh ký ức, mỗi vết ố vàng trên tấm ảnh là dấu vết của thời gian, còn mỗi khuôn mặt trong khung hình đều gợi nhắc về những người đã cùng ông đi qua chiến tranh.

Nổi bật trong khung ảnh là bức ảnh chụp tiểu đội của ông – những người lính còn rất trẻ, khoác trên mình màu áo xanh quân ngũ, ngồi quây quần bên nhau với nụ cười hiền hậu. Đó là những chàng trai đã rời quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo khát vọng cống hiến và niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước thống nhất. Họ từng cùng nhau hành quân qua những cánh rừng Trường Sơn, cùng chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm, cùng vượt qua những cơn sốt rét rừng, những trận bom dội xuống ngày đêm và cùng động viên nhau bước tiếp trên những chặng đường đầy gian khổ. Đối với ông Quan Văn Thạch, bức ảnh ấy không đơn thuần là tấm ảnh lưu niệm của một đơn vị, mà là hình bóng của những người đồng đội đã cùng ông sống, chiến đấu và viết nên những năm tháng hào hùng của tuổi trẻ.

Mỗi lần ngắm nhìn bức ảnh, ký ức về chiến trường lại ùa về nguyên vẹn. Ông nhớ từng khuôn mặt, từng cái tên, từng giọng nói thân quen của những người đồng chí đã sát cánh bên mình. Có người may mắn trở về sau ngày đất nước thống nhất, nhưng cũng có người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, gửi tuổi xuân của mình vào đất mẹ. Chính vì thế, mỗi lần kể về bức ảnh tiểu đội, giọng ông luôn chậm lại. Ông không kể về chiến công của riêng mình, mà nhắc nhiều đến đồng đội – những người đã cùng ông đi qua những tháng ngày gian khổ nhất của cuộc đời.

Đặc biệt, ông vẫn không quên kỷ niệm mùa thu tháng 10 năm 1969, khi đơn vị vừa hành quân vừa chiến đấu thì bất ngờ bị địch bao vây. Cả tiểu đoàn phải nhanh chóng trú ẩn trong hầm giữa lúc bom đạn trút xuống dữ dội. Rồi một quả bom rơi trúng ngay miệng hầm. Trong khoảnh khắc ấy, cả đơn vị nín thở, không ai nói với ai một lời. Ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ còn tính bằng vài giây ngắn ngủi. Nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra, quả bom không phát nổ. Cả tiểu đoàn thoát khỏi lưỡi hái tử thần trong gang tấc. Mỗi khi nhắc lại câu chuyện ấy, ông đều xúc động bởi ông hiểu rằng, nếu quả bom phát nổ, có lẽ bức ảnh tiểu đội hôm nay đã trở thành bức ảnh cuối cùng của cả một đơn vị.

Trong khung ảnh còn có tấm thẻ cán bộ Quân đội nhân dân Việt Nam, những bức ảnh chụp khi ông trở lại chiến trường xưa tại Di tích lịch sử quốc gia Đường Hồ Chí Minh Đông Trường Sơn và những bức ảnh gia đình sau ngày hòa bình. Tất cả được ông cẩn thận gìn giữ như những báu vật. Đó không chỉ là kỷ vật của riêng ông mà còn là minh chứng sống động cho một thế hệ đã dành trọn tuổi thanh xuân để bảo vệ độc lập, tự do của Tổ quốc.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, màu ảnh đã phai, giấy ảnh đã sờn cũ, nhưng những ký ức về đồng đội, về những chặng đường hành quân và những thời khắc sinh tử vẫn còn nguyên vẹn trong trái tim người lính Cụ Hồ. Đối với thế hệ trẻ hôm nay, khung ảnh ấy không chỉ là những bức hình của quá khứ, mà là một trang sử bằng hình ảnh, nhắc nhở rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và máu xương của các thế hệ cha anh. Chính từ những câu chuyện bình dị được kể bên khung ảnh cũ ấy, ngọn lửa của lòng yêu nước, của tinh thần cống hiến và trách nhiệm với Tổ quốc tiếp tục được truyền từ thế hệ đi trước đến thế hệ hôm nay, để những ký ức của một thời hoa lửa mãi mãi không bị lãng quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn