BỨC ẢNH TRÊN BÀN
BỨC ẢNH TRÊN BÀN
Năm ấy, ngôi trường nhỏ nằm bên một cánh đồng rộng.
Trường chỉ có ba phòng học, mái ngói đã cũ, những bức tường loang màu theo năm tháng. Nhưng đối với thầy Minh, đó là nơi đẹp nhất.
Thầy dạy Văn.
Trong lớp có một cậu học trò tên Lâm, ít nói nhưng học rất giỏi. Lâm thường ngồi cuối lớp, bên cạnh ô cửa sổ nhìn ra cánh đồng.
Một hôm, thầy Minh hỏi:
— Sau này em muốn làm gì?
Lâm im lặng một lúc rồi trả lời:
— Em muốn trở thành thầy giáo như thầy.
Cả lớp cười.
Thầy Minh cũng cười.
— Vậy thì phải cố gắng nhé.
Lâm gật đầu.
Nhưng những năm tháng yên bình ấy không kéo dài.
Một ngày, Lâm phải rời trường để lên đường.
Trước khi đi, cậu đến gặp thầy Minh.
— Thầy ơi, nếu sau này em trở về, thầy còn dạy ở đây không?
Thầy đặt tay lên vai cậu.
— Nếu em trở về, thầy vẫn sẽ ngồi trong căn phòng này.
Lâm cười.
— Em nhớ lời thầy.
Rồi cậu đi.
Những năm sau đó, ngôi trường nhiều lần bị hư hỏng. Học sinh phải học tạm trong căn nhà nhỏ gần đình làng.
Thầy Minh vẫn dạy.
Ngày nắng cũng như ngày mưa.
Thầy vẫn giữ một chiếc bàn gỗ cũ ở cuối lớp.
Đó là chỗ ngồi của Lâm.
Không ai được ngồi vào.
Một cô học trò hỏi:
— Thầy ơi, sao bàn này không cho ai ngồi?
Thầy mỉm cười:
— Có một người đã hứa sẽ trở về.
Nhưng năm tháng trôi qua.
Lâm không trở lại.
Thầy Minh vẫn chờ.
Cho đến một ngày, thầy nhận được một lá thư.
Người gửi là một đồng đội cũ của Lâm.
Trong thư chỉ có vài dòng.
“Thầy Minh kính mến,
Lâm đã không thể trở về.
Trước khi rời xa chúng tôi, cậu ấy vẫn nhắc đến thầy và ngôi trường cũ.
Cậu ấy nói rằng nếu có ngày trở lại, việc đầu tiên cậu ấy muốn làm là đứng trước lớp và gọi học sinh ngồi ngay ngắn.”
Thầy Minh đọc xong lá thư.
Ông ngồi rất lâu bên chiếc bàn cũ.
Ngày hôm sau, thầy vẫn lên lớp.
Thầy không kể cho học sinh nghe chuyện ấy.
Ông chỉ lấy viên phấn, viết lên bảng:
“Có những người thầy không bao giờ quên học trò của mình.”
Nhiều năm nữa trôi qua.
Ngôi trường cũ được xây dựng lại.
Thầy Minh đã nghỉ dạy.
Một ngày nọ, trước cổng trường xuất hiện một người phụ nữ cùng một cậu bé khoảng mười tuổi.
Người phụ nữ bước vào phòng học.
Cô đặt lên bàn thầy một bức ảnh cũ.
— Thầy còn nhớ anh Lâm không?
Thầy Minh nhìn bức ảnh.
Đó là Lâm của những năm tuổi trẻ.
Thầy khẽ gật đầu.
— Thầy chưa bao giờ quên.
Người phụ nữ mỉm cười.
— Đây là con trai của anh ấy.
Cậu bé bước đến.
— Ông ơi, bố cháu từng học ở đây phải không?
Thầy Minh nhìn cậu bé thật lâu.
— Đúng vậy.
— Bố cháu kể rằng bố muốn làm thầy giáo.
Thầy Minh mỉm cười.
— Bố cháu đã làm được rồi.
Cậu bé ngạc nhiên:
— Nhưng bố cháu đâu có làm thầy?
Thầy Minh chỉ vào những học sinh đang chạy ngoài sân.
— Một người có thể không đứng trên bục giảng, nhưng những điều tốt đẹp họ để lại vẫn có thể dạy người khác cách sống.
Cậu bé im lặng.
Ngoài sân, tiếng trống trường vang lên.
Thầy Minh đặt bức ảnh lên bàn.
Bên cạnh đó là viên phấn trắng.
Ánh nắng cuối ngày chiếu qua cửa sổ, rơi xuống chiếc bàn gỗ đã cũ.
Nhiều năm đã qua.
Nhưng lời hứa của một cậu học trò vẫn còn ở lại nơi này.
Trong tiếng trống trường.
Trong trang sách.
Và trong trái tim của người thầy đã dành cả cuộc đời để chờ một học trò trở về.


