Người có công giúp đỡ cách mạng

BỨC ẢNH TRÊN BÀN THỜ NHÀ NGOẠI

Hưng Yên17/12/2025Vũ Minh Anh-4B (Trường Tiểu học và Trung học cơ sở Quỳnh Bảo)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐỀ ÁN THAM GIA LƯU TRỮ VÀ TUYÊN TRUYỀN CÁC CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ VỚI CHỦ ĐỀ “ CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA”

Họ và tên: Vũ Minh Anh

Lớp : 4B

Trường : Tiểu học và Trung học cơ sở Quỳnh Bảo

_____________________________________________________________________________

BỨC ẢNH TRÊN BÀN THỜ NHÀ NGOẠI

Mỗi lần được về nhà ngoại, em thường đứng rất lâu trước bàn thờ nhỏ đặt trang trọng ở gian giữa. Ở đó có một bức ảnh truyền thần đã phai màu theo năm tháng.

Người trong ảnh là ông Lưu Đình Nhứng – anh trai của ông ngoại em, một liệt sĩ mà cả gia đình em luôn nhắc đến bằng tất cả sự kính trọng và tự hào.

Ông sinh năm 1950 tại một làng quê nghèo nhưng giàu truyền thống cách mạng thuộc xã Quỳnh Bảo, huyện Quỳnh Phụ, tỉnh Thái Bình cũ, nay là xã Quỳnh An, tỉnh Hưng Yên. Trong ảnh, ông còn rất trẻ, ánh mắt hiền mà cương nghị. Mỗi lần nhìn vào bức ảnh ấy, trong lòng em lại dâng lên một cảm xúc rất lạ, vừa nghẹn ngào, vừa tự hào đến khó tả.

Tháng 12 năm 1970, khi vừa tròn 20 tuổi, ông đã nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, gác lại tuổi trẻ, gia đình và những ước mơ còn dang dở để lên đường nhập ngũ. Ông được biên chế vào đơn vị C3, D6. Một năm sau, tháng 12 năm 1971, ông tiếp tục hành quân đi B – vào Nam chiến đấu. Những năm tháng ấy vô cùng gian khổ, bom đạn khốc liệt, nhưng ông vẫn kiên cường bám trụ chiến trường, hoàn thành nhiệm vụ của người lính.

Trong thời gian chiến đấu, ông được giao giữ chức vụ Thượng sĩ. Điều đó khiến em càng thêm tự hào, bởi ông không chỉ dũng cảm mà còn là người có trách nhiệm, được đồng đội tin tưởng. Ông đã tham gia nhiều trận chiến ác liệt, đối mặt với kẻ thù trong hoàn cảnh vô cùng nguy hiểm.

Ngày 25 tháng 11 năm 1974, trong một trận chiến chống càn tại xã Thạnh Phú, huyện Cai Lậy, tỉnh Mỹ Tho cũ, nay là tỉnh Tiền Giang, ông đã anh dũng hy sinh. Ông ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại nỗi đau lớn cho gia đình và sự tiếc thương vô hạn cho quê hương. Hiện nay, ông đang yên nghỉ tại Nghĩa trang liệt sĩ huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang.

Mỗi lần ngoại em kể về anh trai mình, giọng luôn trầm xuống, ánh mắt xa xăm. Em nhìn sang bức ảnh trên bàn thờ, lòng bỗng thấy nghẹn lại. Em chưa từng được gặp ông, chưa từng được nghe ông nói hay nắm tay ông, nhưng qua những câu chuyện của ngoại, em cảm nhận được sự hy sinh lớn lao của ông dành cho đất nước.

Em tự hào vì trong gia đình mình có một người đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Niềm tự hào ấy không ồn ào, không phô trương, mà lặng lẽ chảy trong tim em mỗi lần về nhà ngoại, mỗi lần thắp nén hương trước bức ảnh cũ. Cùng với niềm tự hào là lòng biết ơn vô hạn – biết ơn ông, biết ơn những người liệt sĩ đã hiến dâng cả tuổi xuân để em được sống trong hòa bình hôm nay. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt, sống ngoan ngoãn và có ích, để xứng đáng với sự hy sinh cao cả của ông – người anh hùng thầm lặng trong gia đình em.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn