Bức Ảnh Trong Ba Lô (1)
Câu chuyện là ký ức của Lê Văn Thành – một người lính bộ binh từng chiến đấu trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Trong ba lô của anh luôn có một bức ảnh gia đình nhỏ. Bức ảnh ấy trở thành nguồn động lực giúp anh và đồng đội vượt qua nỗi sợ hãi, sự mất mát và giữ vững niềm tin vào ngày trở về trong thời kỳ “hoa lửa”.
Lê Văn Thành nhập ngũ vào một buổi sáng mùa hè khi làng quê còn phủ sương sớm. Trước khi lên đường, mẹ anh đưa cho anh một bức ảnh chụp cả gia đình trước ngôi nhà mái ngói cũ. “Giữ lấy để nhớ nhà,” mẹ nói. Thành cẩn thận đặt bức ảnh vào trong túi nhỏ của ba lô. Từ ngày đó, bức ảnh ấy luôn theo anh qua mọi chặng đường hành quân. Những năm tháng chiến tranh không hề dễ dàng. Đơn vị của Thành thường phải di chuyển liên tục qua nhiều cánh rừng và ngọn đồi. Có những đêm họ ngủ dưới hầm đất, nghe tiếng bom nổ xa xa như sấm. Mỗi khi có thời gian nghỉ ngắn, Thành lại lấy bức ảnh ra nhìn. Trong ảnh, cha anh đứng nghiêm nghị, mẹ cười hiền và em gái nhỏ đứng nép bên cạnh. Nhìn bức ảnh ấy, anh cảm thấy như quê nhà đang ở rất gần. Một lần, trong một trận đánh lớn, đơn vị của anh phải giữ một vị trí quan trọng trên sườn đồi. Trận chiến kéo dài suốt nhiều giờ. Khi tiếng súng tạm lắng, Thành ngồi tựa lưng vào một gốc cây, mệt mỏi nhưng vẫn còn tỉnh táo. Anh mở ba lô để lấy nước thì bức ảnh rơi ra. Người đồng đội bên cạnh nhặt lên, nhìn rồi mỉm cười:
“Gia đình cậu à?” Thành gật đầu. Người bạn nói:
“Nhìn họ là biết cậu phải trở về rồi.” Câu nói giản dị ấy khiến Thành nhớ mãi. Nhiều năm sau chiến tranh, khi cuộc sống đã yên bình, Lê Văn Thành vẫn giữ bức ảnh cũ ấy. Mép ảnh đã sờn, màu cũng phai theo thời gian, nhưng ký ức về những ngày tháng “hoa lửa” vẫn còn nguyên vẹn. Ông thường kể với con cháu rằng:
“Trong chiến tranh, đôi khi thứ giúp người lính mạnh mẽ nhất không phải là vũ khí, mà là ký ức về những người đang chờ mình ở nhà.”



