Bức Ảnh Trong Ba Lô (2)
Câu chuyện kể về ký ức của ông Nguyễn Văn Quý trong những ngày hành quân gian khổ. Một bức ảnh gia đình nhỏ được người lính giữ trong ba lô đã trở thành nguồn động viên tinh thần to lớn, giúp ông và đồng đội vượt qua khó khăn, gian khổ trong những năm tháng “một thời hoa lửa”.
Năm 1970, ông Nguyễn Văn Quý là một chiến sĩ trẻ mới nhập ngũ chưa lâu. Trước ngày lên đường ra chiến trường, mẹ ông đã đưa cho ông một bức ảnh chụp cả gia đình.
Trong bức ảnh nhỏ ấy có cha mẹ, các em và ngôi nhà tranh đơn sơ ở quê. Ông Quý cẩn thận bọc bức ảnh trong một mảnh vải rồi cất vào ba lô mang theo trong suốt những năm tháng chiến đấu.
Cuộc sống người lính khi ấy vô cùng gian khổ. Họ phải hành quân qua rừng sâu, vượt suối, nhiều ngày liền chỉ ăn cơm nắm và ngủ trong hầm đất. Bom đạn kẻ thù luôn rình rập.
Mỗi khi đơn vị dừng chân nghỉ ngơi, ông Quý thường lấy bức ảnh ra nhìn. Chỉ cần nhìn thấy gương mặt thân quen của gia đình, ông lại cảm thấy có thêm sức mạnh để tiếp tục nhiệm vụ.
Một lần, sau một trận bom dữ dội, ba lô của ông bị đất đá vùi lấp. Khi đào lại được ba lô, điều đầu tiên ông kiểm tra chính là bức ảnh. May mắn thay, bức ảnh vẫn còn nguyên.
Ông lau sạch lớp đất bám trên tấm ảnh và lặng lẽ cất lại vào ba lô. Người đồng đội bên cạnh nhìn thấy liền nói đùa:
“Cậu giữ tấm ảnh này còn cẩn thận hơn giữ súng.”
Ông Quý chỉ cười và trả lời:
“Vì nó nhắc tôi nhớ mình chiến đấu vì điều gì.”
Nhiều năm sau khi đất nước hòa bình, bức ảnh ấy vẫn được ông giữ gìn như một kỷ vật quý giá. Với ông, đó không chỉ là hình ảnh của gia đình mà còn là ký ức về những năm tháng “một thời hoa lửa” đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi tự hào.


