BỨC ẢNH TRONG BA LÔ
BỨC ẢNH TRONG BA LÔ
Trong ba lô của anh Tân luôn có một bức ảnh nhỏ đã sờn mép. Đó là tấm ảnh chụp cả gia đình trước ngày anh lên đường nhập ngũ.
Mỗi lần nghỉ chân, anh lại lấy ra nhìn thật lâu rồi cẩn thận cất lại.
Đồng đội thường trêu:
“Nhìn mãi không chán à?”
Anh chỉ cười hiền:
“Sợ quên mất mặt người thân.”
Chiến tranh kéo dài khiến những ký ức quê nhà dần trở nên xa xôi. Có những người lính ra đi khi còn quá trẻ, chưa kịp sống trọn tuổi thanh xuân.
Một buổi chiều, đơn vị của anh Tân hành quân qua cánh rừng vừa bị bom đánh phá. Khói vẫn còn bốc lên từ những thân cây gãy đổ.
Bất ngờ, tiếng súng vang lên từ phía trước.
Cả đơn vị lập tức triển khai đội hình chiến đấu.
Trận đánh kéo dài đến tận tối.
Giữa lúc ác liệt nhất, anh Tân lao lên kéo một đồng đội bị thương khỏi làn đạn.
Người được cứu sống.
Nhưng anh Tân không còn trở về nữa.
Sau trận chiến, đồng đội thu lại ba lô của anh.
Trong đó vẫn còn bức ảnh gia đình được bọc cẩn thận trong túi nilon chống ướt.
Nhiều năm sau hòa bình, một người đồng đội cũ tìm đến quê anh Tân để trao lại kỷ vật.
Người mẹ già run run cầm tấm ảnh rồi bật khóc.
Bà nói:
“Nó đi khi còn trẻ quá…”
Ngoài sân, nắng chiều vẫn vàng như ngày anh lên đường năm ấy.



